Phàn Tiểu Thử lại tiếp tục lùng sục, xem có thể tìm được ít tin đồn nào về Mạc Ảnh Hàn không. Cô không thèm liếc mắt nhìn Bạch Lam trên giường một cái mà đáp ngay: “Yên tâm, yên tâm, tớ dù sao cũng học chuyên ngành này mà, vòng sơ khảo này không có lý gì mà không qua được.”
Á à! Thấy một tin đồn rồi! Kích động quá đi ...(≧▽≦)/...
“Hừ!” Bạch Lam khịt mũi xem thường. “Cậu nghĩ cả khu phố này, mỗi mình cậu là học chuyên ngành này à? Quá tự tin chính là tự mãn đấy, hậu quả của tự mãn là gì, cậu hẳn biết rõ chứ.”
“Ối giời! Đó là tin đồn lần trước mà!” Dù Bạch Lam bên này có "tận tình khuyên bảo" thế nào, nhưng Phàn Tiểu Thử rõ ràng đã thất thần, vẫn giữ vẻ mặt kích động nhìn chằm chằm vào tin tức đã cũ rích từ lâu.
“…” Cái tin tức đó, chẳng phải là lần trước bị hoài nghi mối quan hệ bất thường giữa mèo Thần Tài và mình sao ...
Phàn Tiểu Thử cố gắng trừng to mắt, nhìn Mạc Ảnh Hàn trên màn hình máy tính với vẻ mặt lạnh lùng biện minh cho mối quan hệ của hai người. Trong lòng cô không ngừng nghĩ: Tuy lúc đó chúng ta đích xác chẳng có quan hệ gì, nhưng sau này thì sẽ có quan hệ mà! Chờ đến khi mình "bắt được" mèo Thần Tài rồi, hai người sẽ là bạn tốt thôi mà... Thậm chí còn sẽ là kiểu bạn rất rất thân nữa, thân như với Bạch Lam vậy. Đến lúc đó, mối quan hệ của họ sẽ không còn là “không bình thường” theo kiểu thường đâu!
A ha ha ha a…
Xin đừng nghi ngờ, cô nhóc khoai tây đang cười với vẻ mặt gian tà này, thực ra rất “đơn thuần”. Ít nhất cho đến bây giờ, cô vẫn chưa nghĩ tới, rằng cái tin tức này nói về mối quan hệ giữa cô và Mạc Ảnh Hàn, không phải là cái “không bình thường” mà cô tưởng tượng.
Chuyện “bẻ cong” ấy, tuy rằng có tiếp xúc và trong trường học hằng ngày cũng nghe nói qua, nhưng khi thật sự bước vào cuộc sống thực tế, rất ít khi có ai thực sự nghĩ đến việc đó sẽ xảy ra với mình.
Huống hồ, Phàn Tiểu Thử là một người thần kinh còn thô hơn cả bắp chân. O(╯□╰)o
Ba ngày sau, kết quả vòng tuyển chọn đã được công bố, Phàn Tiểu Thử quả nhiên thuận lợi lọt vào vòng loại.
Vào đến vòng loại, mọi thứ không còn linh hoạt như trước nữa. Bởi vì tuy nói là một cuộc thi, nhưng mục đích cuối cùng của Vân Tường khi tổ chức sự kiện này vẫn là để chiêu mộ nhân tài. Nói cách khác, đây là một cuộc thi mang tính thương mại, khác hẳn so với những cuộc thi nhϊếp ảnh thông thường trước đây.
Vòng loại sẽ được tổ chức sau hai ngày nữa.
Đề tài dự thi của vòng loại cực kỳ đơn giản: "Mai".
Đề tài này tuy ngắn gọn, rõ ràng, không hề trừu tượng đến mức khiến người ta phải bó tay, nhưng nó cũng là một đề tài đã quá cũ rích, nhàm chán. Nói cách khác, về cơ bản, bất kỳ cảm hứng nào mà bạn có thể nghĩ ra thì người khác cũng đã dùng nát rồi. Muốn trở nên xuất chúng thì thực sự không hề dễ dàng chút nào.
Phàn Tiểu Thử gặp khó.
"Cậu nghĩ ra được ý tưởng nào để chụp chưa?" Bạch Lam đứng bên cạnh, hỏi.
Phàn Tiểu Thử mếu máo. "Hoa mai thì còn có thể chụp kiểu gì nữa? Dù có chụp thế nào đi chăng nữa, nó vẫn là hoa mai mà!"
"Thế cậu tính sao bây giờ?" Bạch Lam hỏi.
"Tớ không biết đâu!" Phàn Tiểu Thử phụng phịu.
"Đấy, bảo tự cao tự đại đi, giờ thì hay rồi nhé!" Bạch Lam lắc đầu, ngao ngán.
"Ô ô ô..." Phàn Tiểu Thử chỉ biết than thở.