“Hả? Nhìn ra? Cậu nhìn ra cái gì?” Dù Bạch Lam tỏ vẻ hơi kỳ lạ, nhưng Phàn Tiểu Thử đang ngồi đối diện vẫn lập tức tỉnh táo hẳn.
“Cậu xem này!” Lúc nói những lời này, Bạch Lam có chút hưng phấn, có lẽ là vì cô cuối cùng cũng thoát khỏi cảnh ngày nào cũng phải nghe Phàn Tiểu Thử than vãn cuộc sống bi thảm không ngớt, cho nên ba chữ này cô nói rất rõng rạc.
Phàn Tiểu Thử nhìn theo hướng tay Bạch Lam chỉ, thấy ngay bên kia đường có một tấm biển quảng cáo cực lớn. Trên đó là một thông báo tuyển dụng, nội dung cụ thể không lớn lắm nên hai người ngồi bên này không thấy rõ, chỉ nhìn thấy mấy chữ to nhất trên cùng: Cuộc thi nhϊếp ảnh Tường Vân sắp khai mạc!
Tường Vân?
Hai mắt Phàn Tiểu Thử lập tức sáng rực. Tường Vân chẳng phải là công ty truyền thông mới được Mạc thị tập đoàn tung ra thị trường năm nay sao?
Cuộc thi nhϊếp ảnh? Nói cách khác, nếu tham gia cuộc thi nhϊếp ảnh lần này…
Càng nghĩ càng phấn khích, Phàn Tiểu Thử càng lúc càng không thể kiềm chế nổi cảm xúc dâng trào trong lòng, cuối cùng không kìm được mà kêu toáng lên: “Thế thì có thể nhìn thấy Mạc Ảnh Hàn sao!?”
“Oa á!” Bạch Lam thành công bị dọa cho giật mình. “Cậu đừng có lúc nào cũng hò hét thất thường như thế!”
“Có thể nhìn thấy Mạc Ảnh Hàn! Thật sự có thể nhìn thấy Mạc Ảnh Hàn!” ...(≧▽≦)/... Phàn Tiểu Thử vô cùng kích động, cô nàng kích động đến tột độ.
Bạch Lam chỉ còn biết bó tay.
“Đúng vậy, có thể nhìn thấy Mạc Ảnh Hàn. Nhưng mà Tiểu Thử à… cậu luôn phải xem trước nội dung thi đấu chứ… cậu còn chẳng biết mình sẽ làm gì… Hơn nữa…” Cô bạn gái lề mề, chậm rãi nhưng lại “đâm một nhát” chí mạng khi chỉ tay vào tấm biển quảng cáo, nói: “Tuy không thấy rõ… nhưng vẫn lờ mờ nhìn thấy ngày hết hạn đăng ký hình như là sáng nay… Giờ đã là 1 giờ chiều rồi.”
“...” ( ⊙o⊙)!
Phàn Tiểu Thử chộp lấy túi xách của mình rồi lao thẳng ra cửa!
“Tớ lại đến trễ mất rồi a a a!” Tiếng kêu thảm thiết vang vọng mãi không dứt.
“...” Bạch Lam thật sự rất muốn mỉa mai một câu: Cậu lại chẳng phải lần đầu đến trễ, tớ quen rồi, chẳng lẽ cậu còn chưa quen sao?
Bất quá, hiện giờ Bạch Lam không cần suy xét vấn đề này, mà là… Bữa cơm này chẳng lẽ lại phải tự mình trả tiền sao? Chẳng phải đã nói Phàn Tiểu Thử mời khách à? Bạch Lam không khỏi bắt đầu nghi ngờ, Phàn Tiểu Thử lao ra ngoài như vậy, căn bản chính là đang cố tình trốn tránh không trả tiền cho cô!
Thật đáng xấu hổ! Cái hành vi này quá đáng xấu hổ! (╰╯)
Bên này, Bạch Lam vẫn còn đang bực bội, chậm rãi đi trả tiền. Bên kia, Phàn Tiểu Thử đã vọt tới cửa công ty truyền thông Tường Vân.
“Xin lỗi quý khách, chúng tôi thực sự đã kết thúc đăng ký rồi ạ.” Cô gái ở quầy lễ tân lộ vẻ bối rối nhìn Phàn Tiểu Thử đang đứng trước mặt mình, bộ dạng muốn sống muốn chết.
“Tôi biết mà, tôi biết mà, nhưng, nhưng mà ngay từ đầu tôi không hề biết có cuộc thi này, cho nên, cho nên có thể nào châm chước một chút được không ạ?” Phàn Tiểu Thử bám chặt quầy, hận không thể cào nát cái quầy này.
“Nhưng chúng tôi thực sự đã kết thúc đăng ký, 11 giờ sáng là hạn chót cuối cùng để đăng ký, hiện tại đã là 1 giờ 30 chiều rồi, thành thật xin lỗi.”
“Nhưng tôi chỉ đến trễ có hai tiếng rưỡi thôi mà… Tôi thật sự chỉ đến trễ hai tiếng rưỡi thôi mà…” Nước mắt Phàn Tiểu Thử giàn giụa.