Chương 19

Quả nhiên, các tiểu thư của gia tộc đều rất có năng lực, Cốc Vũ và Hạ Mạt không mất quá nhiều thời gian đã thành công làm cả khán phòng yên tĩnh trở lại.

Mặc dù không khí trong khán phòng đã bình tĩnh trở lại, nhưng Phàn Tiểu Thử thì lại thảm rồi. Sau sự việc vừa rồi, số lượng nhân viên an ninh trong khán phòng lại tăng thêm một nhóm nữa, điều này khiến cô càng khó hành động hơn, huống hồ cô còn phát hiện, mình dường như đã bị nhân viên an ninh để mắt tới.

“...”

Có cần phải bi thảm đến thế không? Cô là tới chụp ảnh, chẳng phải cô phải là người theo dõi người khác sao? Sao giờ cô lại là người bị theo dõi? Cốt truyện này có gì đó sai sai rồi!

Phàn Tiểu Thử một bên gào thét trong lòng, một bên cố gắng chen sâu hơn vào đám đông. Nhưng dù cô có làm thế nào, vẫn không thể thoát khỏi ánh mắt của những nhân viên an ninh đã qua huấn luyện chuyên nghiệp. Đã có nhân viên an ninh đang đi về phía cô.

“...” Lần này chết chắc rồi, lần này chết chắc rồi, lần này thật sự toi đời rồi! Nếu bị kéo ra ngoài nói...

Cô không muốn thế này đâu!

Trong lòng đã gấp đến mức ruột gan lộn xộn, Phàn Tiểu Thử cố gắng giả vờ bình tĩnh nhìn xung quanh, tìm xem liệu có cọng rơm cứu mạng nào không.

Cứ thế nhìn quanh nhìn quẩn, cô chợt thấy Mạc Ảnh Hàn.

Cứu mạng! Cọng rơm đây rồi! A!

Mạc Ảnh Hàn đương nhiên cũng nhìn thấy Phàn Tiểu Thử. Phải nói, cô đã chú ý tới Phàn Tiểu Thử ngay từ khi sự ồn ào vừa nổi lên. Chẳng qua cô vẫn chưa nghĩ ra lý do vì sao Phàn Tiểu Thử lại xuất hiện ở đây.

Cô vẫn còn đang nghi hoặc, đã thấy Phàn Tiểu Thử nhanh như bay chạy về phía này. Vẻ mặt kích động đến mức suýt thì nước mũi nước mắt giàn giụa.

“?” Mạc đại tiểu thư vẫn còn hơi ngạc nhiên.

“Đại Hàn!” Phàn Tiểu Thử đã cực kỳ nhiệt tình nhào tới, sau đó ôm chặt lấy cô.

“?”

Đại Hàn? Ai cho cô ta cái quyền gọi cô bằng biệt danh đó?

Mạc đại tiểu thư lúc này không chỉ ngạc nhiên mà còn cảm thấy khó chịu pha lẫn chút rùng mình. Đây là diễn tuồng nào vậy? Tuồng nào vậy?

Đầu óc vốn đã phức tạp, lại thường xuyên suy nghĩ những vấn đề vô cùng rắc rối, Mạc đại tiểu thư giờ đây trong đầu đã hiện lên vô số ý niệm, nhưng tất cả đều hỗn độn, chẳng thể tìm ra manh mối nào.

“Đại Hàn! Em vừa vào là đã thấy chị rồi nha ...(≧▽≦)/...” Nhân lúc Mạc Ảnh Hàn còn chưa kịp hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, Phàn Tiểu Thử đã buông cô ra, cực kỳ quen thuộc ôm lấy cánh tay Mạc Ảnh Hàn, nhiệt tình gọi cái biệt danh khiến Mạc Ảnh Hàn vô cùng khó chịu đó, rồi bắt đầu lải nhải như người thân.

“...” Mạc Ảnh Hàn vẫn chưa thể nghĩ ra đầu đuôi câu chuyện, cô bất động thanh sắc để Phàn Tiểu Thử ôm lấy.

Con khoai tây này đang làm cái quỷ gì thế?

“Ai nha nha, ở đây đông người thật đấy, hay là chúng ta ra chỗ khác ngồi nhé?” Sợ Mạc Ảnh Hàn phản ứng lại sẽ đẩy cô ra, Phàn Tiểu Thử quyết định ra tay trước. Cứ cùng Mạc Ảnh Hàn đi tới chỗ nào kín đáo một chút, thoát khỏi đám nhân viên an ninh đó rồi tính.

Thế nhưng cô dường như đã đánh giá thấp chỉ số thông minh của Mạc Ảnh Hàn. Bởi vì đối phương giờ phút này đã chú ý tới mấy nhân viên an ninh đang đứng một bên, muốn tiến lên nhưng rõ ràng vẫn còn đang do dự. Chỉ liếc mắt một cái, cô đã đoán được nguyên nhân mọi chuyện đến tám, chín phần.