Chương 12

Khủng khϊếp của tin đồn nằm ở chỗ, nó cũng có vô vàn khả năng biến hóa.

Thế là, cảnh tượng Phàn Tiểu Thử chị hùng cứu mỹ nhân ban đầu bỗng dưng biến thành một phiên bản khác: “Đại tiểu thư nhà họ Mạc si mê cô nữ sinh bình dân cùng trường, còn ngang nhiên bắt cóc cô ấy để cưỡng đoạt.”

Khi nghe được phiên bản này, Phàn Tiểu Thử đang rưng rưng nước mắt vì cuộc đời bình dị gần đây của mình.

Phàn Tiểu Thử đang xúc động đến phát khóc, hiếm hoi một lần hào phóng mời Bạch Lam ăn sang ở canteen. Cô đã mơ ước món cơm gà luộc của canteen này từ lâu rồi, lần này cuối cùng cũng cắn răng mua về, tâm trạng cực kỳ phấn khởi a ...

La la la la, la la la la... Tớ là nhóc đưa tin đây ...

Canteen Học viện chị rất tuyệt, không chỉ đồ ăn ngon mà cả kỷ luật cũng rất tốt, tạo cảm giác cực kỳ thoải mái.

Phàn Tiểu Thử vừa chuyên tâm ăn suất cơm gà mình mua, vừa nhấm nháp trà sữa, đồng thời tranh thủ tính toán xem hôm nay tiền làm thêm kiếm được bao nhiêu.

Bạch Lam ngồi đối diện, ăn uống khoan thai, thỉnh thoảng mới nhẩn nha nói vài câu.

Nhưng không khí vốn yên tĩnh trong căng tin, chỉ trong một khoảnh khắc đã bỗng chốc vỡ òa.

“Thật á, thật sự á? Không ngờ lại có chuyện thế này!”

“Thảo nào trước giờ chẳng thấy cô ấy hẹn hò bao giờ! Thì ra là thế này sao?”

“Oa a a... Trời ơi, trời ơi!”

“Lãng mạn quá đi mất, lãng mạn chết đi được!”

“Tôi nói đầu óc cậu có bị kẹp cửa không đấy? Chuyện này rốt cuộc lãng mạn ở chỗ nào hả?”

“Là lãng mạn thật mà, đúng là lãng mạn mà ...”

“Cô nữ sinh đó hạnh phúc ghê... tôi cũng muốn được như cô ấy.”

“Đúng rồi đúng rồi, cô nữ sinh đó là ai vậy? Rốt cuộc là ai... là học sinh trường mình thật hả?”

“Này này... tôi nói mấy người đó, đầu óc có vấn đề thật không đấy?”

Theo cuộc đối thoại càng lúc càng tăng, không khí càng thêm sôi nổi, sôi nổi đến mức Phàn Tiểu Thử ngồi trong phòng cũng không tài nào yên tâm tính toán doanh thu ngày hôm nay của mình.

“Chuyện gì thế nhỉ? Bên ngoài ồn ào quá ...” Cặp mày liễu của cô khẽ nhíu lại vẻ hoang mang. Hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra, Phàn Tiểu Thử ngó đầu ra ngoài nhìn.

“Không biết, chắc là có chuyện bát quái động trời gì đó?” Bạch Lam vẫn chậm rãi ăn, chậm rãi đáp lời. Cô ấy cũng nhíu mày. Cô không thích môi trường quá ồn ào.

Không lẽ không có ai quản lý sao? Có chuyện gì mà ồn ào đến mức này?

Hai người hoàn toàn không hòa nhập được vào không khí sôi nổi đó vẫn còn đang khó hiểu, bên ngoài đã lại vang lên một tràng hò hét.

“Chính là chỗ này, chính là chỗ này tụi mình sao? Ôi trời ơi, chính là học sinh xuất sắc lớp 3 đó!”

“À! Chẳng lẽ là cô học sinh xuất sắc đó!”

“Đúng đúng đúng! Chính là người đó, người đó! Tên là gì ấy nhỉ?”

“À à! Tôi nhớ người đó rồi, chính là cái cô mê tiền như mạng ấy! Một thời gian trước cô ấy còn giơ tấm bảng “Tôi là đồ ngốc” đứng ở cổng trường mà!”

“Đúng rồi đúng rồi! Tên là gì? Tên là gì?”

“Tôi không nhớ nổi rồi! Hình như là tên một loại khoai tây thì phải!”

“Là một loại khoai tây, khoai tây to? Khoai tây nhỏ? Hay là khoai tây gì? Ôi trời ơi, rốt cuộc là cái loại khoai tây nào vậy!”

Bên ngoài thật sự càng ngày càng ồn ào, làm ầm ĩ đến mức cả cái căng tin này chắc cũng phải bị tiếng ồn phá hủy mất. Phàn Tiểu Thử có chút không thể chịu nổi nữa, đặt xuống hộp cơm gà đang ăn dở trong tay, đứng dậy, chuẩn bị ra ngoài “giải quyết”.