Việc chuyển trường được tiến hành rất nhanh, sau kỳ nghỉ Tết thì cơ bản đã đâu vào đấy.
Ninh Giác người đã vinh dự chuyển lên trường Minh Hải sắp phải đối mặt với một ngôi trường xa lạ, lớp học xa lạ, bạn bè xa lạ.
Mà điều không may hơn nữa là, người bạn thân nhất của cậu Tiền Dương nhanh chóng biết tin Ninh Giác chuyển trường, gọi điện thoại mắng cậu một trận thậm tệ, thậm chí còn khóc.
Tiền Dương: "Má mày, chết tiệt... con mẹ nó có phải mày không cần làm bài tập nghỉ đông nữa không..."
"Tao có làm cũng chẳng ích gì." Ninh Giác buồn bã nói: "Tỷ lệ đúng của tao rất thấp, mày không thể chép được."
Tiền Dương hét lên: "Ai bảo tao định chép bài tập của mày!" Cậu ta nấc lên một tiếng như tiếng ngỗng kêu, nói: "Đợi khai giảng ai sẽ chơi bóng rổ với tao nữa?"
Nước mắt Ninh Giác rưng rưng nơi khóe mắt, tình bạn còn quý hơn vàng, đang định an ủi bạn thân thì Tiền Dương lại nói: "Mày đi rồi, đội bóng rổ không còn ai có kỹ thuật kém hơn tao nữa."
Ninh Giác thu hồi nước mắt lại.
Cậu quên rằng vàng là thứ kim loại mềm như vậy, không thể chịu đựng nổi một đòn.
Tuy nhiên, sự lưu luyến của Tiền Dương vẫn là thật, sau khi khóc xong, Tiền Dương dặn dò Ninh Giác hết nước hết hết cái là đừng quên cậu ta sau khi thấy được thế giới bên ngoài, thường xuyên đi chơi, với giúp cậu ta chép bài tập tiếng anh, nói xong mới miễn cưỡng tha thứ cho việc chuyển trường đột ngột của Ninh Giác.
Bây giờ chỉ còn chưa đầy mười ngày nữa là khai giảng.
Ninh Giác không có việc gì làm, mỗi ngày ngoài chơi điện thoại thì là đi khắp nơi tham quan nhà mới, cậu vô tình đăng ảnh biệt thự lên dòng thời gian.
Chỉ là cậu ít bạn, nên số lượt thích không cao, chỉ có Tiền Dương là luôn nhấn thích từng cái một.
Sau Tết, Tống Nhã Lan và Ninh Tề cũng đi làm lại.
Ninh Tề làm quản lý trong công ty của Tống Nhã Lan, chức vụ không cao, nhưng công việc rất bận rộn. Tống Nhã Lan có một căn hộ riêng bên cạnh công ty, hai người không về nhà khi làm thêm giờ quá muộn, mà ngủ ở căn hộ bên đó.
Còn Tống Thước dù ở nhà nhưng ngày nào cũng về rất muộn.
Ninh Giác ngủ rất sớm với ngủ rất sâu, nên cơ bản không mấy khi gặp mặt anh.
Người duy nhất bầu bạn với Ninh Giác trong căn biệt thự rộng lớn là dì Từ.
Hai người thường xuyên trò chuyện, Ninh Giác nói nhiều lại liên tục, chỉ sau hai ngày, dì Từ đã biết hết toàn bộ gia cảnh của cậu, trìu mến nắm tay Ninh Giác, rưng rưng nước mắt nói: "Con sinh ra không có mẹ, vậy chẳng phải chưa được uống sữa mẹ sao?" Dường như đó là một tai họa trời giáng.
Ninh Giác gật đầu, kiên cường nói: "Nước gạo và sữa bột cũng tốt mà, bây giờ con vẫn rất khỏe mạnh."
Dì Từ run giọng: "Trời ơi, nước gạo. Bố con sao lại cho con uống nước gạo?"
"Lúc con còn bé bố không ở bên, con ở nhà cô ruột. Thời đó ai cũng đều như vậy, nên chắc không có vấn đề gì đâu." Ninh Giác vỗ nhẹ lên mu bàn tay dì ấy an ủi: "Bố con lúc đó đi làm công ở tỉnh khác mà."
Dì Từ nói một câu "Đứa trẻ đáng thương."
Nhà cô cậu có hai đứa trẻ, cộng thêm Ninh Giác thêm vào sau đó, việc chăm sóc khó lòng chu toàn nên luôn phải có chút chọn lựa. Mà Ninh Giác là người ngoài, trở thành một phần của sự "bỏ bớt" là điều tất nhiên, Ninh Giác thì không hề thấy đáng thương, dù sao cậu lớn lên khỏe mạnh, bây giờ còn được ở biệt thự lớn, vậy đã là may mắn lớn rồi.
Sau một hồi trao đổi sâu sắc, hai người kết thành bạn vong niên, dì Từ thường xuyên làm những món ăn cậu thích, khiến Ninh Giác vô cùng hạnh phúc.
Hạnh phúc tan biến trước ngày khai giảng.
Cuối tháng hai, Tống Nhã Lan dẫn cậu đến trường hoàn tất thủ tục cuối cùng, hôm nay Ninh Tề bận khởi công dự án nên không rảnh.
Khuôn viên trường trung học Minh Hải rất đẹp, Ninh Giác chụp 45 bức ảnh, tạm thời vượt qua số lượng ảnh biệt thự trong album. Đài phun nước với dòng nước trong suốt, tượng điêu khắc màu xám bạc, sàn nhà đá cẩm thạch sạch bóng không một hạt bụi đều khiến Ninh Giác kinh ngạc.
Sau khi làm xong xuôi thủ tục, Ninh Giác nhận được đồng phục của mình.
Có nơ thắt cổ, áo khoác vest in huy hiệu Minh Hải là một con đại bàng.
Điều này hoàn toàn khác so với đồng phục trường số 27. Đồng phục trường số 27 là kiểu xanh trắng, không có kiểu dáng, mặc lên rộng thùng thình.
Nếu nói đồng phục trường số 27 giống ăn xin thì đồng phục Minh Hải chính là người ban phát thức ăn cho người khác, vô cùng cao quý.
Ninh Giác rất thích, ướm thử trước gương hồi lâu, dì Từ đến lấy đi, nói là cho vào máy giặt giặt đã, Ninh Giác đành luyến tiếc đưa ra.
Tống Nhã Lan chứng kiến cảm xúc thay đổi của cậu, bà cười nói: "Thích bộ đồ này à?"
"Rất đẹp ạ." Ninh Giác thành thật nói: "Rất thích."
Tống Nhã Lan lại cười, bà đứng bên cạnh kiên nhẫn trò chuyện với Ninh Giác một lúc. Đúng lúc Ninh Giác thắc mắc sao bà chưa đi làm, Tống Nhã Lan đột nhiên nói: "Hai ngày nay... con và anh con có trao đổi gì không?"
Ninh Giác nhớ lại, chỉ có mỗi sáng cậu đều chào hỏi Tống Thước. Nhưng mình cậu đơn phương như vậy có được gọi là trao đổi không? Ninh Giác do dự từ từ gật đầu, nói: "Chắc có ạ."
Tống Nhã Lan không bận tâm đến thái độ mập mờ của cậu, ngược lại rất vui, bà lại châm chước lời nói: "Con ở lớp 11(4), cùng lớp với anh con. Con có gì không hiểu có thể hỏi nó."
Hóa ra Tống Thước học cùng khối với cậu. Ninh Giác vốn tưởng Tống Thước lớn hơn cậu một tuổi thì sẽ học lớp 12.
Tống Nhã Lan lại nói: "Tiểu Giác, buổi tối tan học về nhà con có thể rủ anh đi cùng, hai đứa làm bạn với nhau."
Ninh Giác ngẩn người: "... Chúng con đi cùng nhau ạ?"
Nhớ lại thái độ của Tống Thước trước đó, Ninh Giác nhất thời chùn bước.
Nhưng Tống Nhã Lan lại khẳng định chắc nịch, bà gật đầu, hơn nữa còn nói rất nhanh: "Hai đứa về nhà cùng nhau. Con trông chừng nó chút, đừng để nó đến những nơi như quán net, quán bi-a, quán bar."
Bà dừng lại một chút, giọng điệu khẩn khoản: "Con biết đấy, những nơi đó rất không an toàn, công việc của mẹ lại rất bận, không thể trông chừng nó hằng ngày được, nên mẹ muốn nhờ con... nếu nó thực sự không nghe lời con, con nhất định phải nhắn tin cho mẹ. Được không?"
Hai từ cuối cùng giống như một lời cầu xin, gây thêm áp lực lên Ninh Giác.
Cậu theo bản năng đồng ý: "Được ạ." Lại ấp úng thêm xưng hô vào: "... Mẹ."
Tống Nhã Lan cười thật lòng, nhưng dường như không biết cách thể hiện tình cảm của mình, lục lọi trên người hồi lâu tìm thấy một chiếc thẻ ngân hàng, bà nhét thẳng vào tay Ninh Giác, nắm chặt lại không cho Ninh Giác từ chối: "Con cứ cầm lấy, cứ cầm lấy đi. Phiền con rồi, Tiểu Giác."
Ninh Giác không còn cách nào khác nhận lấy.
Tuy không biết số tiền bên trong, nhưng nhìn màu vàng lấp lánh trên mặt thẻ, Ninh Giác đã cảm thấy nó rất giá trị. Chỉ là sự quý giá này không phải vì lời đồng ý của Ninh Giác, mà là vì Tống Thước. Tống Nhã Lan trân trọng cậu ta, nên mới sẵn sàng dùng vật chất để cân đo.
Đây là đãi ngộ mà từ nhỏ đến lớn Ninh Giác chưa từng nhận được.
Cậu nằm ngửa trên giường, giơ chiếc thẻ ngân hàng lên nhìn chằm chằm hồi lâu, mới nói: "Thật tốt."
"Cái gì tốt?"
Trong sân bắn cung. Tống Thước đang thay dây cung, một chân gác lên thân cung để mắc dây. Trong lúc anh nói chuyện, Lưu Hàng vừa bắn xong một mũi tên, trúng vòng ngoài, kết quả không lý tưởng, nhưng cậu ta chỉ chơi theo phong trào, trình độ gà mờ, trúng được bia đã là tốt lắm rồi.
Lưu Hàng siết chặt tay, không sợ chết nói: "Mày không ưa nó à? Vừa hay cùng lớp với chúng ta, tao sẽ gọi Kha Chiêu, bọn mình cùng nhau dạy dỗ nó một trận trút giận cho mày!"
Tống Thước: "Đọc truyện nam tần vườn trường nhiều quá rồi à? Đừng làm trò ấu trĩ nữa."
Lưu Hàng cười hì hì, cởi bỏ đồ bảo hộ: "Em trai mày tên gì?"
"Không biết." Tống Thước khoác áo lên vai: "Đi nhanh lên, sắp đến giờ thi đấu rồi."