Chương 6

Sau khi đóng cửa lại, Tống Thước ngồi lại vào bàn học, bánh xe của chiếc ghế trượt phát ra tiếng "lạch cạch".

Anh đẩy tập giấy đề thi trên bàn sang một bên, lấy chiếc điện thoại bị giấu dưới sách trong ngăn kéo ra, đeo tai nghe vào lại thì nghe thấy Lưu Hàng đang tán tỉnh cô gái trong đội.

Lưu Hàng: "Người đẹp, lát nữa cậu chơi phụ trợ, tớ mang cậu bay. Ê, đừng không tin tớ, dù gì anh em của tớ cũng là quán quân máy chủ quốc gia, tớ sao có thể kém được chứ? Sao tớ gà được... Tài khoản này của tớ là tài khoản phụ, nên thứ hạng mới thấp..."

Tống Thước thoát khỏi đội.

Một phút sau, Lưu Hàng gửi lời mời tổ đội, kèm theo bảy tám tin nhắn WeChat cầu xin quỳ lạy, Tống Thước mới nhấp vào, đánh đòn phủ đầu trước: “Còn dẫn người linh tinh nữa thì máy biến luôn đi.”

“Tao đây không phải là không thấy mày quay lại đó sao.” Lưu Hàng cười hì hì, “Vừa rồi ai đến thế? Tao nghe sao giống giọng con trai?”

Tống Thước mở trận đấu. Ánh sáng điện thoại nửa sáng nửa tối rọi lên tay anh, mái tóc hơi rối cùng khuôn mặt gần như không cảm xúc, chỉ có đồng tử phản chiếu ánh sáng từ trò chơi.

Anh nhai nát cây kẹo que, ném cái que nhỏ vào thùng rác: "Con trai của người đàn ông Ninh đó."

Lưu Hàng thốt ra một câu thô tục: "Đệch mợ, mẹ mày thật sự tái hôn rồi à..."

"BP rồi." Tống Thước ngắt lời cậu ta.

Quan hệ giữa Tống Thước và mẹ anh như dầu sôi với nước lạnh, luôn luôn bất hòa, gặp nhau chắc chắn xảy ra mâu thuẫn, Tống Thước cũng không thích nhắc đến.

Đây là điều mà bạn bè anh đều biết rõ, vì vậy Lưu Hàng cũng ngậm miệng lại, nhanh chóng chuyển đề tài nói về giai đoạn BP. Tống Thước chốt vị trí xạ thủ, dựa vào lưng ghế, dạ dày hơi khó chịu, anh lại bóc một cây kẹo nữa, rồi nhớ đến cậu con trai vừa rồi mang thức ăn lên.

Quên mất trông như thế nào rồi, không chú ý lắm.

Chỉ nhớ mỗi đôi mắt, rất sáng.

Trước đây Tống Nhã Lan thường xuyên nhắc đến cậu với anh, nói "Con trai chú Ninh chỉ nhỏ hơn con một tuổi, nhưng ngoan hơn con không biết bao nhiêu lần."

Ngoan hay không thì không rõ, nhưng ngu xuẩn thì đúng là ngu xuẩn.

Tống Thước không nghĩ nhiều nữa, bắt đầu trận đấu.

Trò chơi kéo dài đến tận rạng sáng. Vì quá buồn ngủ, lúc ngủ Tống Thước quên kéo rèm cửa sổ lại, sáng hôm sau cửa sổ phản chiếu màu trắng xóa của tuyết bên ngoài, trắng bệch một mảng, chói mắt đến nỗi Tống Thước không thể không thức dậy, anh bực bội kéo rèm cửa sổ. Nhưng anh bị khó ngủ, một khi đã tỉnh thì không dễ ngủ lại, nên dứt khoát thay quần áo rồi vệ sinh cá nhân luôn.

Khi xuống lầu, bàn ăn đã có ba người ngồi. Ngoài Ninh Giác đang cắm đầu húp cháo, Tống Nhã Lan và Ninh Tề đều ngước mắt nhìn anh. Ninh Tề lên tiếng trước: "Tiểu Thước, dậy sớm thế, mau xuống ăn cơm đi."

Tống Nhã Lan cúi đầu gắp bánh bao trong suốt, cũng không nói gì.

Tối qua chỉ ăn kẹo, dạ dày quả thực không thoải mái. Tống Thước kéo ghế ra, vừa định ngồi xuống lại nghe thấy cậu con trai bên cạnh mơ hồ gọi "Anh trai", rồi nói: "Chào buổi sáng."

Tống Thước: "..." Anh liếc mắt nhìn một cái, rồi bắt đầu ăn.

Tống Nhã Lan: "Em trai con đang chào con đấy, con đáp lại người ta cho tử tế."

Em trai.

Tống Thước bỗng nhiên cười một tiếng, chiếc thìa sứ chạm vào thành bát phát ra âm thanh giòn tan nhỏ, anh không ngẩng đầu nói: "Em trai, chào buổi sáng."

Tống Nhã Lan không nghe ra được ý mỉa mai trong lời nói đó, vẻ mặt rõ ràng rất hài lòng, bà thừa thắng xông lên, lại yêu cầu: "Trước đây con đã gặp Chú Ninh rồi, sau này chú ấy chính là bố của con..."

Tống Thước cảm thấy vô lý như thể đang ở trong một vở hài kịch, không nhịn được cười thành tiếng.

Ninh Tề giả vờ như không nghe thấy, cười nói: "Tiểu Thước, sau này chúng ta sống hòa thuận với nhau nhé, con có bất cứ điều gì cần giúp đỡ thì có thể tìm chú."

"Con chấp nhận việc mẹ tái hôn. Đây là tự do của mẹ, con không can thiệp." Tống Thước nhìn Tống Nhã Lan, nói một cách chân thành: "Nhưng mẹ tìm người tốt một chút được không. Kiểu đàn ông mà công việc do mẹ sắp xếp, lương còn không cao bằng mẹ, cuối cùng còn phải phân chia tài sản của mẹ, ngay cả ngón út của bố con còn không bằng, rốt cuộc mẹ thích ông ta ở điểm nào..."

Nghe thấy từ "bố con", cả người Tống Nhã Lan phát run, cắt ngang một cách gay gắt: "Tống Thước!"

Tống Thước: "Mẹ thấy đấy, mẹ muốn con muốn, nói rồi mẹ cũng không thích nghe."