Ninh Giác thoáng cảm động. Lúc nãy ăn cơm vì ngại có Tống Nhã Lan nên cậu không dám ăn nhiều, bụng chỉ nửa no thôi, không ngờ bố lại nhìn ra được...
Nhưng Ninh Tề nói: “Con mang đĩa này lên cho Tiểu Thước đi.”
Ninh Giác: “...”
Thì ra... không có nhìn ra được.
Ninh Tề tuy là bố cậu, nhưng từ khi đón cậu từ mấy đứa trẻ nhà cô về sống cùng, hai người cũng chỉ mới ở bên nhau từ năm cậu mười bốn tuổi, thời gian cũng chẳng nhiều.
Có lẽ vì vậy ông không hiểu rõ thói quen ăn nhiều của con mình.
Ninh Giác tự tìm lý do cho bố, nhưng vẫn thấy có chút không vui:
“Sao không để dì mang lên ạ?”
Ninh Tề: “Con đi thì tiện làm quen với anh con luôn, dù sao hai đứa là anh em, sau này phải thân như thể tay chân, biết giúp đỡ lẫn nhau. Phòng của anh con là gian chéo bên phải. Nhớ miệng ngọt một chút, nên gọi “anh trai” thì gọi “anh trai”, đừng gọi tên, nghe không lễ phép.”
Ông đưa đĩa cơm cho Ninh Giác, xoa đầu cậu:
“Giờ còn sớm, có thể nói chuyện vài câu, nói xong sớm một chút rồi về ngủ sớm.”
Ninh Tề rời đi, Ninh Giác cầm đĩa cơm sang gõ cửa phòng bên phải.
Cậu gõ mấy lần vẫn không có ai trả lời. Ninh Giác nghi ngờ, đang định ghé tai nghe lén thử, cửa phòng bỗng nhiên mở ra. Cậu đứng thẳng người, cứng ngắc ngẩng đầu, lúng túng đối diện với ánh mắt của Tống Thước.
Tống Thước đã thay đồ ở nhà, mặc màu xám tro, cổ đeo tai nghe, có lẽ sợ đồ ăn văng trúng người nên lùi lại một bước. Trong miệng ngậm que kẹo Chân Tri Bổng, giọng không hề khách khí chút nào:
“Có chuyện gì?”
“Tôi, tôi cho anh...” Ninh Giác nhớ lời bố, nuốt ngược chữ “anh” xuống, gượng gạo đổi giọng: “Anh trai, em mang cơm cho anh.”
Từ khe hở giữa người và khung cửa, Ninh Giác thấy một phần căn phòng, chỉ bật đèn bàn, mấy tờ đề thi trải trên mặt bàn, trông như đang học.
Tống Thước lạnh lùng: “Không ăn.”
Ninh Giác buột miệng: “Vậy để em ăn!”
Tống Thước im lặng. Cậu lập tức nhận ra mình nói nhanh quá, vội chữa lại lời:
“Ý em là... nếu anh không thích ăn, em có thể giúp anh ăn.”
Tống Thước “ừ” một tiếng. Ninh Giác mừng rỡ, đang định quay đi thì nghe phía sau gọi lại: “Này.”
Cậu quay đầu lại, mặt lộ rõ vẻ “anh không phải nói không ăn sao, lại đổi ý rồi à?”, ánh mắt cậu lộ vẻ buồn bã.
Nhưng Tống Thước chỉ nói: “Tôi không phải anh trai cậu, sau này bớt đến làm phiền.”
Ninh Giác thở phào nhẹ nhõm: “Vậy anh thật sự không ăn à?”
Tống Thước không còn gì để nói: “Không ăn.”
“Cảm ơn anh!” Ninh Giác cười tươi rói: “Vậy anh có thể đừng nói với bố em hay mẹ anh được không? Cảm ơn anh nhiều!”
Đáp lại cậu là tiếng cửa đóng “cạch” một cái.Ninh Giác cũng trở về phòng mình, không có ai nhìn nên thoải mái ăn ngấu nghiến hết phần cơm ấy. Chỉ là dạ dày với miệng cậu cũng không lớn, ăn mãi vẫn còn thừa một chút. Cậu thấy tiếc, nên theo tinh thần “sạch đĩa”, chọn phần trái cây trong đĩa, lau khô chút nước sốt còn dính lại, rồi cùng với mấy quả cherry trong túi cất vào ngăn kéo.
Gần đây trời lạnh, trái cây để được lâu, chắc một tuần cũng không sao.
Ninh Giác vừa thỏa mãn vừa tự hào vì đã “tự cung tự cấp” thành công, rồi ngủ ngon lành trong căn phòng mới mà chẳng có ưu sầu gì.