Chương 4

Dưới ánh đèn sáng, khuôn mặt cậu đỏ bừng không được bình thường, sàn nhà có hệ thống sưởi quá nóng, khiến sau lưng cậu nóng ran, đầu gối đổ mồ hôi, ngồi mà như trên bàn chông.

Ninh Tề: “Tiểu Thước còn chưa về à?”

Sắc mặt Tống Nhã Lan hơi sa sầm: “Hôm nay nó có tiết học bắn cung, sáu giờ là xong rồi, chắc lại chạy đi đâu đó chơi...”

Lời còn chưa dứt, cửa ra vào vang lên tiếng “cạch”, một luồng gió lạnh mang theo hạt tuyết lùa vào, khiến Ninh Giác đang như ngồi trên lò lửa được mát mẻ đôi chút. Cậu theo phản xạ nhìn sang, thấy một nam sinh cao gầy đeo balo một bên vai, tùy tiện cởi giày, xỏ dép bông, rồi đóng cửa, liếc qua bàn ăn mà chẳng nói lời nào, tự nhiên đi vào trong.

Tống Nhã Lan: “Tiểu Thước.”

Cậu con trai dừng lại, rồi nghiêng đầu nhìn qua. Lần này Ninh Giác đã nhìn rõ khuôn mặt của anh, nét giống mẹ, da trắng, ngũ quan sắc sảo mà lạnh lùng, đặc biệt là đôi mắt rất sâu. Sau khi tuyết trên tóc tan ra hóa thành vệt nước nhỏ, chậm rãi trượt từ vành tai rơi xuống cằm.

Tống Nhã Lan hơi có vẻ muốn nổi giận, nhưng lại nhịn xuống, chỉ nói:

“Rửa tay rồi ra ăn cơm.”

“Con với Lưu Hàng ăn ở ngoài rồi.” Tống Thước nói: “Con lên phòng.”

Nói xong anh sải hai, ba bước đã lên đến tầng hai, rất nhanh truyền đến tiếng cửa phòng đóng lại.

Bữa cơm đầu tiên sau khi tái hôn, Tống Thước rõ ràng không quá chấp nhận.

Thấy Tống Nhã Lan không vui, Ninh Tề vội vàng nói:

“Chắc học cả ngày mệt rồi, không sao đâu. Mình đi làm về còn chẳng muốn nói chuyện, huống chi là trẻ con. Ăn trước đi, từ từ rồi cũng quen.”

Ông vừa nói vừa vỗ vai bà tỏ ý an ủi.

Có lẽ vì còn có Ninh Giác ngồi đó, Tống Nhã Lan không tiện nổi nóng, chỉ khẽ gật đầu, nhưng vẻ mặt rõ ràng không còn hứng thú.

Sau bữa cơm, dì Hứa giúp mang hành lý lên lầu. Phòng của Ninh Giác cũng ở tầng hai, bên trong được sửa sang trang trí lại thành màu xanh nhạt tươi mát, giường đệm đều mới thay, sạch sẽ ngăn nắp. Cậu chậm rãi bước vào, hai mắt sáng lên.

Đúng là xưa không bằng nay mà.

Xưa không bằng nay mà. Cậu lập tức lấy điện thoại ra chụp một loạt ảnh gửi cho Tiền Dương.

Ăn nhiều ăn nhiều: [Phòng của tao đấy, hâm mộ không? 😎😎]

Không thấy Tiền Dương trả lời ngay lập tức. Cậu nhìn đồng hồ thấy đã hơn chín giờ rồi, Tiền Dương vốn ngủ sớm dậy sớm, chắc giờ đã đi ngủ rồi, nên Ninh Giác tiếc nuối cất điện thoại đi.

Khi dì giúp việc vừa rời đi, cậu lập tức nhào lên giường hít hà mùi chăn mới, tay chân quẫy đạp như đang bơi ếch, ngay lúc hạnh phúc đến nỗi không thể hạnh phúc hơn, cửa phòng bỗng nhiên vang lên tiếng gõ cửa.

Người đứng ngoài là Ninh Tề, trên tay bưng một đĩa cơm sứ trắng, bên trên có thức ăn nóng, trái cây và cơm.