Tống Thước thở phào nhẹ nhõm, đang định gọi cậu dậy, nhưng chợt nhận thấy má Ninh Giác đỏ bất thường. Hắn nhíu mày, đưa tay áp vào trán Ninh Giác, cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng.
“Tỉnh dậy đi...”
“Tỉnh dậy.”
Ninh Giác mơ hồ nghe thấy âm thanh, nhưng ngủ quá say nên nhất thời khó tỉnh lại. Đến tiếng gọi thứ ba Ninh Giác mới vùng vẫy mở mắt ra, trong ánh đèn pin, cậu mơ màng nhìn người trước mặt, trông có vẻ chưa tỉnh táo.
Cho đến khi Tống Thước đưa tay ra, Ninh Giác mới đột nhiên phản ứng lại, lùi về phía sau, theo bản năng đưa tay che chặt mặt, cơ thể run rẩy: “Đừng đánh tôi!”
Động tác Tống Thước cứng đờ, rụt tay về: “...Tôi không định đánh cậu.” Hắn đứng dậy: “Cậu bị sốt rồi, tôi đưa cậu đi bệnh viện.”
Ninh Giác từ từ bỏ tay xuống, cảnh giác và cẩn thận quan sát, xác nhận Tống Thước quả thật không có ý định động thủ, lúc này cậu mới đứng dậy. Cảm giác choáng váng sai lệch truyền đến từ đầu, cậu nhất thời cảm thấy buồn nôn, không kịp điều chỉnh nhưng nghe thấy tiếng bước chân Tống Thước đi ra ngoài, sợ cửa phòng dụng cụ lại đóng lại nên chỉ có thể vội vàng đi theo.
Trước mắt tối đen như mực, Ninh Giác vô tình vấp phải quả bóng rổ trên sàn, suýt nữa thì ngã.
Nghe thấy tiếng động, Tống Thước dừng bước, ánh đèn pin chiếu xuống chân Ninh Giác. Ninh Giác thở phào nhẹ nhõm, men theo ánh sáng chầm chậm đi ra ngoài.
Bước ra khỏi phòng dụng cụ, Tống Thước đột nhiên hỏi: “Cậu bị quáng gà à?”
Phòng dụng cụ thực ra không hoàn toàn tối đen, cộng thêm việc liên tưởng đến kinh nghiệm Ninh Giác từng thức dậy giữa đêm và đâm vào tường, Tống Thước đã đưa ra kết luận này.
Một lúc sau, Ninh Giác ậm ừ “Ừm” một tiếng.
Quên mất bệnh này có từ khi nào, chỉ là ban đêm khi không có ánh đèn thì hơi phiền phức, còn lại không ảnh hưởng gì, nên Ninh Giác cũng không để tâm.
Chỉ là tình huống lúc này đặc biệt, Ninh Giác không muốn ở lại đây thêm một giây nào nữa, nên bám sát bên cạnh Tống Thước. Nhưng vừa bước ra khỏi tòa nhà dạy học, đến khuôn viên trường có đèn sáng, Ninh Giác lập tức kéo dãn khoảng cách với Tống Thước.
“Không thể đi cổng trường, để bảo vệ bắt được dễ bị ghi lỗi.” Tống Thước hỏi: “Biết trèo tường không?”
Ninh Giác ho khan hai tiếng: “...Biết.”
Tuy nhiên đợi Tống Thước trèo qua trước, Ninh Giác bắt đầu thấy sợ, nhưng vì đã lỡ lời khoác lác nên cậu đành nhắm mắt leo lên.
Khó khăn lắm mới lên được, Ninh Giác ngồi vắt vẻo trên tường, nhất thời không nhìn thấy tình hình bên dưới, không dám mạo hiểm nhảy xuống, chỉ đành nhẹ giọng cầu cứu: “Anh trai, bật đèn chiếu cho em một chút.”
Đèn pin lại được bật lên, Ninh Giác lúc này mới nhảy xuống, rồi cậu ngã chổng vó.
“...” Tống Thước cứ tưởng cậu rất giỏi trèo tường, thấy Ninh Giác ngồi trong tuyết với vẻ mặt ngơ ngác sau cú ngã, còn chưa kịp đưa tay đỡ, Ninh Giác đã tự mình bò dậy, cậu phủi tuyết trên người, ồm ồm nói: “Chúng ta đi thôi.”
Gần đó có một bệnh viện, Tống Thước dẫn cậu đi khám cấp cứu. Nhiệt kế hiển thị Ninh Giác đã sốt đến 39 độ. Y tá dùng dây cao su buộc cổ tay Ninh Giác, thao tác truyền nước nhanh gọn, rồi dặn dò Tống Thước chú ý đến nước thuốc, đừng để kim tiêm bị trào máu ngược.
Khi y tá rời đi, phòng bệnh nhanh chóng trở nên yên tĩnh. Ninh Giác nằm trên giường bệnh, má đỏ bất thường vẫn chưa tan, môi khô khốc, mệt mỏi đắp chăn lên người.
Rõ ràng lúc ở phòng dụng cụ chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, nhưng vừa truyền dịch là cả người lập tức dâng lên cảm giác mệt mỏi và đau nhức khó chịu. Trong phòng ngoài tiếng tích tích của dịch truyền, còn có tiếng hít thở của người khác.
Ninh Giác lén lút nhìn Tống Thước vài lần, thấy hắn không có ý định rời đi, cậu do dự một lát, đột nhiên nói: “... Hôm khai giảng trước đó, lúc anh đi quán net em ngủ dậy không tìm thấy anh, tưởng anh gặp nguy hiểm nên mới gửi tin nhắn cho mẹ. Em không cố ý mách lẻo.”
Tống Thước ngước mắt lên.
“Cũng là mẹ tìm em, hỏi em có thể về nhà cùng anh không. Không phải em muốn chủ động lập công nên mới đi theo anh, muốn kiếm chác gì đó từ anh... Tấm thẻ ngân hàng đó em chưa từng đυ.ng vào.”
Ninh Giác nhìn hắn, đôi mắt vì sốt mà đỏ hoe, trông có vẻ yếu ớt dưới ánh đèn. Cậu khẽ nói: “Em trả lại thẻ cho anh, sau này em cũng sẽ không gửi tin nhắn nữa. Em biết lỗi rồi, em chỉ muốn nghiêm túc đi học. Cho nên anh có thể... đừng nhốt em nữa được không? Bài tập hôm nay của em còn chưa làm xong nữa.”
Trong tình trạng đầu óc không tỉnh táo, Ninh Giác cố gắng đưa ra tất cả những lợi thế mình có hòng mong nhận được sự tha thứ. Cậu chỉ nghĩ đến kết quả, nhưng quên truy cứu nguyên nhân, thậm chí quên mất rằng mình thực ra không hề phạm lỗi gì.
Tống Thước im lặng một lúc, hỏi: “Vậy cậu buộc phải đi theo tôi đúng không?”
“Nếu em không đi theo, cả bố và mẹ đều sẽ tức giận. Em không còn cách nào khác.”
Tống Thước cúi đầu, nhìn móng tay hình bán nguyệt của mình, đang định mở miệng lại nghe thấy Ninh Giác cầu xin: “Nhưng em có thể đứng xa, sẽ không làm phiền anh, không mách lẻo. Chỉ cần anh về nhà thì gọi em đi cùng... không gọi cũng được, em sẽ tự đi theo. Chỉ cần đừng để em bị mắng là được, có được không?”
Tống Thước lại nhìn Ninh Giác. Ninh Giác đang chăm chú nhìn hắn đầy mong mỏi, màu đồng tử của cậu rất nhạt, như màu nước trà, không hề có tính công kích, quá đỗi trong sáng, lại ẩn chứa chút nước ẩm ướt chất chứa đầy vẻ cầu xin.
Giống như một chú chó nhỏ đang vẫy đuôi.
Tống Thước cuối cùng cũng nói: “Được.”