Ninh Giác là đi bộ về.
Giữa tháng ba thành phố vẫn chưa ấm lên. Bầu trời xanh thẫm như màu mực, lá khô đung đưa xào xạc. Dù đã mặc áo khoác bông, Ninh Giác vẫn cảm thấy lạnh, cậu dựa vào ký ức đi bộ về Lam Loan Lý.
Dì Từ đang đợi cậu ở nhà, thấy Ninh Giác mặt mày trắng bệch, bà ấy lo lắng hỏi: “Sao giờ này mới về? Ôi chao, nhìn con lạnh cóng cả rồi.” Bà ấy vội vàng tìm dép bông, rồi múc một bát nước lê nóng đang hầm trong nồi đưa cho Ninh Giác.
Ninh Giác cuối cùng cũng từ từ tan băng. Cậu ôm chặt bát sứ, giọng điệu bất giác run rẩy: “Con, con, con ở trường học thêm một lát nên về muộn.”
“Tiểu Thước đâu?”
“...Anh ấy cũng đang học, còn chưa xong,” Ninh Giác nói ấp úng: “Con buồn ngủ quá nên về trước.”
Công bằng mà nói lời nói dối này không hề hoàn hảo, giọng điệu vấp váp, ánh mắt lảng tránh. Nhưng may mắn dì Từ không nhận ra, bà ấy chỉ “ồ” một tiếng, giục Ninh Giác mau uống hết canh, bình nước nóng đã mở, uống xong thì đi tắm rồi ngủ một giấc thật thoải mái.
Tối hôm đó trong giấc mơ của Ninh Giác toàn là mũi tên suýt bắn trúng tai cậu.
Cậu mơ thấy mình đứng dưới tường thành, Tống Thước ở trong thành chỉ huy cung thủ bắn tên, tên rơi như mưa, Ninh Giác hoảng hồn bỏ chạy nhưng vẫn bị bắn đến rách da tróc thịt. Còn Tống Thước nhìn xuống cậu, lạnh lùng hỏi: “Em trai, đã nhớ bài học chưa?”
Khi giật mình tỉnh giấc, còn hai phút nữa chuông báo thức mới reo.
Vì ngủ không ngon, ban ngày Ninh Giác lên lớp cũng uể oải.
Giáo viên đang giảng bài kiểm tra đầu năm, thấy cậu gật gù liền ra lệnh cậu đứng dậy. Ninh Giác giật mình, tưởng là bị gọi trả lời, đứng lên theo bản năng nói “C”, lại khiến cả lớp cười ầm lên.
Ninh Giác xấu hổ cúi đầu, nhìn thấy vết thương phía sau tai trái của Tống Thước đã đóng vảy sắp lành.
Buổi tối hôm đó tan học, Ninh Giác không còn theo dõi Tống Thước nữa.
“Hơn nữa, tao cũng chẳng thích đi theo đâu!” Khi nói chuyện điện thoại với Tiền Dương, Ninh Giác hoàn toàn không còn vẻ sợ sệt như đêm ở thang cuốn nhà thi đấu bắn cung, cậu hùng hổ nói: “Trời tối thế này, nếu anh ấy gặp cướp, không có tao bảo vệ, đến lúc nếm mùi đau khổ rồi mới nhớ đến cái tốt của tao thì đã muộn!”
Tiền Dương hùa theo: “Đúng đấy, đúng đấy!” Cậu ta đầy vẻ phẫn nộ: “Hơn nữa tài bắn cung của anh ta cũng chẳng ra làm sao, còn không bắn trúng cơ mà. Quay lại mà gặp kẻ xấu có khi anh ta còn chẳng nhìn rõ người ta đang ở đâu.”
Về điểm này Ninh Giác không thể đồng tình ngay lập tức. Tối hôm đó Tống Thước bắn vài lần, phần lớn đều trúng hồng tâm, độ chính xác rất cao, tài bắn cung hẳn là không cần nghi ngờ. Nhưng nửa câu sau có thể ủng hộ, Ninh Giác nói: “Anh ấy đúng là hồ đồ!”
“Mày cũng đừng gọi anh ta là “anh trai” nữa, cái loại người gì thế, chẳng có chút dáng vẻ anh trai nào.” Tiền Dương tiếp lời” “Mày có thể gọi tao là ‘anh trai’, lần sau đi chơi tao có thể mang cho mày một gói kẹo cam...”
Ninh Giác nói: “Mau cút đi.” Tiền của cậu có thể mua được một vạn gói kẹo cam.
Sau khi cùng bạn thân nói xấu Tống Thước vài câu sau lưng, tâm trạng Ninh Giác tốt hẳn lên.
Và vì không cần phải theo dõi Tống Thước nữa, Ninh Giác đã tìm lại được sự tự do. Mỗi ngày sau khi tan học cậu có thể học thêm hai mươi phút trong lớp, ôn tập lại nội dung đã học ban ngày. Về đến nhà còn được uống các loại canh nóng do dì Từ hầm. Hôm qua là canh gà ác vô cùng đậm đà, Ninh Giác đã uống liền ba bát lớn.
Chỉ là cuộc sống tự do như vậy đã biến mất vào tối thứ năm. Ninh Giác về đến nhà nhìn thấy Tống Nhã Lan và Ninh Tề đang ngồi trên ghế sô pha, họ đang cùng nhau xem TV, kênh phim CCTV-6. Nghe tiếng động, hai người ngước mắt nhìn sang, động tác Ninh Giác khựng lại, trong lòng cậu lập tức thịch một cái.
“Tiểu Giác về rồi à?” Ninh Tề đeo kính gọng mảnh bằng vàng, cười rồi lại nhìn ra phía sau cậu, không thấy ai, nhất thời thấy lạ: “Anh trai con đâu, không về cùng con à?”
Ninh Giác tay chân cứng đờ đóng cửa lại, giống như vừa làm chuyện gì sai trái, ngay cả cặp sách cũng không đặt xuống, cậu khẽ nói: “...Con tự về.”
Tống Nhã Lan hỏi: “Nó không về cùng con sao?”
Một lúc sau Ninh Giác mới gật đầu.
“Nó lại đi quán net rồi à?” Giọng Tống Nhã Lan mơ hồ có chút tức giận.
“...” Ninh Giác lắp bắp nói: “Con không biết ạ.”
Tống Nhã Lan đứng dậy đi ra ban công, có vẻ là đang gọi điện thoại. Ninh Giác tuyệt vọng nhận ra tại sao dù cậu có làm hay không làm, cậu đều trở thành kẻ đầu sỏ của việc tố cáo. Cậu chầm chậm lê dép vào phòng khách, Ninh Tề bảo cậu ngồi xuống bên cạnh, giọng điệu ôn hòa: “Mẹ con bảo con về nhà cùng Tống Thước, sao con lại không nghe lời?”
“Anh ấy không thích con.” Ninh Giác lấy hết can đảm nói: “Con không muốn đi theo nữa.” Trên bàn có cam tươi. Ninh Tề bóc một múi đưa cho Ninh Giác, thấp giọng nói: “Ăn một chút đi”.
Trong tất cả các loại trái cây, Ninh Giác thích ăn cam nhất. Có lẽ vì Ninh Tề nhớ sở thích của cậu, điều này khiến Ninh Giác hiếm hoi cảm thấy ấm áp, tính trẻ con cũng bộc lộ ra một chút. Cậu bắt đầu ăn cam, nói mơ hồ không rõ ràng: “Anh ấy đối xử với con quá tệ, con cũng không thích anh ấy lắm.”
“Các con đều là trẻ con.” Ninh Tề nhẹ nhàng vuốt tóc cậu: “Ầm ĩ một chút là chuyện bình thường.”
Ninh Giác: “Nhưng mà anh ấy đối với con...”
“Dù cậu ấy có làm gì con đi nữa thì cậu ấy vẫn là anh trai con, con nên giữ quan hệ tốt với cậu ấy.” Ninh Tề lại nói: “Ngày mai bố và mẹ con đi công tác Quảng Châu một tuần, để mẹ con yên tâm, con cũng phải nghe lời mẹ con, đừng làm bà ấy giận, có đúng hay không?”
Ninh Giác ngây người, trong tay còn hai múi cam: “...Vâng.”
“Lần này coi như bỏ qua.” Ninh Tề liếc nhìn ban công, Tống Nhã Lan đang nổi giận đùng đùng gọi điện thoại, nhưng cửa đã đóng nên không nghe rõ nội dung cụ thể. Ông nhìn Ninh Giác: “Bố tin vào khả năng xử lý các mối quan hệ của con, ngày mai con về nhà cùng anh trai, biết chưa?”
Hai múi cam kia có vị đắng, Ninh Giác cúi đầu: “Nhưng mà...”