Chương 11: Còn khó giải hơn bài toán đạo hàm

Cậu theo phản xạ quay đầu lại, phát hiện vị trí của ba người Tống Thước đã trống, ngay lập tức tỉnh táo = lại.

Tiêu rồi!

Người đâu mất rồi!

Ninh Giác tuyệt vọng nghĩ ngày đầu tiên làm nhiệm vụ cậu đã đánh mất dấu vết.

Ninh Giác vội vàng thu dọn cặp sách, tìm kiếm khắp nơi nhưng không thấy bóng dáng Tống Thước đâu, ngược lại lại bắt gặp hai nhóm người xảy ra xô xát trong nhà vệ sinh, giữa những hành động đã giơ ly rượu lên đe dọa. Lòng Ninh Giác càng thêm khϊếp sợ, sợ rằng Tống Thước cũng gặp phải nguy hiểm tương tự, vội cúi đầu soạn tin nhắn gửi cho Tống Nhã Lan, vừa gửi đi liền đâm sầm vào một bức tường thịt.

Ninh Giác loạng choạng lùi lại hai bước, ôm chiếc mũi ê ẩm, đối diện với ánh mắt của Tống Thước.

"Anh ở đây! Anh không lạc, tốt quá rồi." Ninh Giác thở phào nhẹ nhõm nắm lấy tay áo Tống Thước: "Về nhà cùng nhau không? Trời tối lắm rồi."

Tống Thước giằng co hai lần không thoát ra được, mơ hồ có dấu hiệu tức giận, nhưng cố nén lại: "... Bỏ ra, đợi."

Ninh Giác đành tiếp tục theo sau, lúc này mới phát hiện Tống Thước vẫn chưa rời đi, chỉ là cùng bạn chuyển sang phòng riêng. Lưu Hàng và Kha Chiêu đang mải mê chơi game không rảnh để ý đến cậu, miệng không ngừng kêu "Lên lên lên". Ninh Giác tìm một chỗ trống ngồi xuống, đợi Tống Thước chơi xong thêm hai ván mới đứng dậy rời đi.

Lưu Hàng: "Về sớm thế?"

"Buồn ngủ." Tống Thước ngáp một cái: "Về ngủ."

Ninh Giác chủ động giúp Tống Thước đeo cặp sách lên, mắt sáng ngời nhìn Tống Thước, mặc dù không lên tiếng giục giã, nhưng sự mong chờ thể hiện rõ trên khuôn mặt. Tống Thước nhất thời không nói nên lời, mặc kệ cậu đeo, tay đút vào túi bước ra khỏi tiệm net.

Gần mười một giờ, càng đi xa tiệm net trên phố càng ít người, chỉ còn bóng đèn đường kéo dài bóng người, hai người trước sau luôn giữ một khoảng cách không xa không gần.

Trong thời tiết nhiệt độ thấp, hơi thở Ninh Giác phả ra đều ngưng tụ thành sương trắng, cậu không nhịn được rùng mình, thầm thề ngày mai sẽ mặc thêm một chiếc áo khoác, không thể vì muốn đẹp trai mà quên mất sức khỏe.

Gần đến Lam Loan Lý, Tống Thước đột nhiên nhận được một cuộc điện thoại, bước chân không dừng lại.

Ninh Giác chỉ nghe thấy hắn "Alo" một tiếng, sau đó không nói gì nữa, tiếng bước chân dừng lại, khoảng một phút sau thì cúp máy, hắn hoàn hồn lại nhìn thẳng về phía Ninh Giác.

Lòng Ninh Giác vô cớ "thịch" một tiếng, dấy lên dự cảm chẳng lành.

Tống Thước hỏi: "Thích mách lẻo lắm đúng không?"

Ninh Giác có vẻ mặt ngơ ngác, hoàn toàn không kịp phản ứng, miệng vô thức hơi mở ra, trông có vẻ vô hại như thể không biết hại ai: "Cái gì cơ?"

"Mới đến nhà được mấy ngày đã muốn lấy lòng mẹ tôi như thế. Bà ấy bảo cậu báo tin, cho cậu bao nhiêu lợi lộc?" Tống Thước lạnh lùng nhìn cậu: "Nói nghe chút xem nào."

Ninh Giác đeo một chiếc cặp sách sau lưng, ôm một chiếc cặp sách trước ngực, một lúc lâu sau mới lắp bắp nói: "Cho tôi một cái thẻ, nhưng..."

Từ "tôi chưa dùng" phía sau chưa kịp nói ra đã nghe thấy Tống Thước cười một tiếng, giống như là châm biếm.

"Một cái thẻ đã bán mình rồi:" Tống Thước nói: "Cậu và ông bố ở rể kia của cậu cũng chẳng khác gì."

Giống như một chiếc búa tạ giáng xuống đầu, kéo theo cả cơ thể, trái tim, lòng tự trọng đều tan vỡ thành từng mảnh, trở nên xấu hổ, Ninh Giác đứng sững sờ tại chỗ, mãi đến khi Tống Thước đi xa gần mười mét mới nhớ ra pahir theo kịp, thần trí mơ hồ cũng không còn thấy lạnh nữa, chỉ nghĩ:

Tin nhắn cậu gửi có phải là mách lẻo không?

Nhưng Ninh Giác chỉ lo lắng cho an toàn của Tống Thước, không hề có ác ý. Chiếc thẻ ngân hàng kia cậu cũng không đυ.ng đến, thậm chí cả tiền đổi cách xưng hô trước đó cậu cũng chỉ tiêu một chút ít.

Ninh Giác không phải vì tiền, cậu chỉ là nghe lời.

Nhưng rõ ràng Tống Thước không có ý nghe cậu giải thích, sau khi về nhà đóng cửa thật mạnh, làm dì Từ cũng phải giật mình. Dì ấy nhận lấy túi lớn túi bé trên người Ninh Giác, nhỏ giọng hỏi: "Cháu làm cậu ấy không vui à?"

"Dường như là vậy." Ninh Giác cười gượng gạo: "... Cháu hơi ngốc."

Tâm trạng cậu có chút buồn bã, đến nỗi dì Từ hỏi cậu có muốn uống một bát canh lê nhỏ không, Ninh Giác cũng không có khẩu vị. Cậu xách cặp sách của Tống Thước, sau khi lên lầu thì đặt ở trước cửa phòng hắn, không tuỳ tiện gõ cửa nữa.

Gây khó chịu nữa sẽ lại bị mắng.

Đây là kinh nghiệm sống của Ninh Giác. Trở về phòng mình, Ninh Giác nằm ngửa trên giường, cảm thấy mệnh đi theo Tống Thước còn khó giải hơn cả câu hỏi cuối cùng của bài đạo hàm.