Chương 10: Đi theo

Tống Thước liếc nhìn tay Ninh Giác đang nắm chặt mình, ngước mắt nhìn cậu: "Không biết đường à?"

Không đợi Ninh Giác trả lời, Tống Thước lại nói: "Đi thẳng về phía bắc, rẽ phía đông ở ngã tư đường Xuân Sơn."

Nói xong, hắn thẳng thừng bước ra ngoài. Ninh Giác vội vàng đi theo, trong lòng do dự không biết có nên nói ra sự thật hay không, nhưng lại chợt nhận ra Tống Thước và Tống Nhã Lan có quan hệ không tốt, có lẽ sẽ vô cùng ác cảm với sự sắp xếp của Tống Nhã Lan, kéo theo việc không cho Ninh Giác sắc mặt tốt.

Hơn nữa Tống Thước nhìn qua... tính tình dường như cũng không tốt hơn là bao.

Thế nên Ninh Giác chỉ giữ khoảng cách ba bốn mét, không xa không gần đi theo sau lưng Tống Thước.

Tống Thước đi cùng hai nam sinh khác, ngoài Lưu Hàng thì nam sinh còn lại Ninh Giác không nhớ tên. Họ đều là học sinh ngoại trú, có thể không tham gia tiết tự học buổi tối, mấy người họ không ai quay đầu lại. Mãi đến trước cửa tiệm net, khi Tống Thước mua nước ngọt ở máy bán hàng tự động, hắn mới chú ý tới Ninh Giác đang đứng sau lưng không biết đã bao lâu.

Nhận được ánh mắt hắn, Ninh Giác theo bản năng cười.

Tống Thước cau mày: "Cậu theo tôi làm gì?"

"Tôi..." Ninh Giác nói lấp lửng: "Tôi muốn về nhà cùng anh."

Tống Thước: "Tôi không chỉ đường cho cậu sao? Cậu là trẻ mẫu giáo à, tan học còn phải kết bạn đi cùng nhau?"

Ninh Giác sững lại. Cậu không phải là người lời lẽ sắc sảo nhanh miệng, nhất thời không nghĩ ra lời đáp lại, chỉ lắp bắp nói nhỏ: "... Đi tiệm net không tốt đâu."

"Tống Thước! Không còn phòng riêng nữa, tao đã mở máy ở bên ngoài rồi, Kha Chiêu vào trong rồi." Lưu Hàng đi tới, vừa nhìn thấy học sinh chuyển trường đang đứng ngơ ngác ở cửa, cậu ta "hơ" một tiếng, nói: "Được đấy, cậu vừa mới khai giảng đã nắm rõ chỗ của tiệm net rồi, cũng vào chơi đi..."

"Đi thôi." Tống Thước ngắt lời cậu ta: "Đừng có lằải nhải với cậu ta."

Trong phòng riêng, Kha Chiêu lần lượt khởi động ba chiếc máy tính, rồi lần lượt mở Liên Minh Huyền Thoại, nghe thấy tiếng ghế xoay bên cạnh vang lên, Kha Chiêu ngẩng đầu, đẩy chiếc kính gọng đen, phàn nàn nói: "Điều hòa tiệm net hôm nay bật mạnh quá."

Lưu Hàng ném cho cậu ta một lon coca lạnh: "Tao mời."

Kha Chiêu vẫn trả tiền, kéo vòng mở lon uống một ngụm: "Không cần. Ba tệ rưỡi, đưa mày bốn tệ rồi."

Kha Chiêu là khách quen trong top năm toàn khối, được bảo lưu vào trường cấp ba Minh Hải nhờ thành tích, tính cách khiêm nhường hòa nhã, có lẽ vì mái tóc gần như che khuất lông mày khiến khuôn mặt trông mềm mại nữ tính, hơi có vẻ giống con gái.

Cậu ta uống hai ngụm, sau khi cơ thể giảm nhiệt một chút, Kha Chiêu lại hỏi: "Sao bọn mày ở ngoài lâu thế?"

Lưu Hàng: "Trông chừng em trai Tống Thước."

Phải mất một lúc lâu Kha Chiêu mới nhớ ra nhân vật Ninh Giác này. Nhờ có thân phận em trai Tống Thước bảo chứng, ban ngày cậu ta đã đặc biệt để ý tới Ninh Giác. Mắt rất sáng, nhưng da dẻ lạnh đến tái nhợt, cậu chỉ mặc đồng phục trường, trong cái lạnh tháng ba ngay cả một chiếc áo khoác cũng không mặc.

"Cậu ta đến làm gì?"

"Đến tìm Tống Thước về nhà cùng nhau ý mà..." Lưu Hàng bóp giọng, cười lớn.

Tống Thước: "Mày tự mở máy đi."

Lưu Hàng lập tức cung kính: "Anh, em sai rồi! Chúng ta chơi đi, em đánh hỗ trợ bảo vệ anh."

Bước nhạc đệm này nhanh chóng bị họ quên bẵng đi, khoảng hơn bảy giờ Lưu Hàng ra ngoài giải quyết nỗi buồn, khi quay lại cậu ta nói: "Chúng mày đoán xem tao ra ngoài thấy ai?"

Tống Thước không mấy hứng thú, cúi đầu tiêu diệt tướng địch đi một mình.

Kha Chiêu hỏi: "Giáo viên chủ nhiệm à?"

"Không phải." Lưu Hàng nói: "Ninh Giác vẫn còn đang đợi đó!"

Động tác của Tống Thước khựng lại, lộ ra vẻ mặt khó hiểu: "Mày nói với cậu ta, không sợ chết cóng thì cứ tiếp tục đợi."

"Người ta có đứng không ngoài đó đâu." Lưu Hàng nhịn cười, hai má đều căng lên vì nhịn: "Mày nhìn đằng kia kìa."

Tống Thước nhìn theo hướng Lưu Hàng chỉ, thấy tóc mềm mại sau gáy của Ninh Giác, cùng với vị giáo viên đã hói đầu trên màn hình máy tính, tiếp theo, video từ từ hiện lên hai chữ lớn..."Đạo Hàm".

Tống Thước: "..."

Ninh Giác ôm sách vở, trang trọng mở ra trang tương ứng.

Dù sao cũng là nhiệm vụ Tống Nhã Lan sắp xếp, Ninh Giác không dám dễ dàng về nhà, chỉ đành cắn răng đi theo vào tiệm net, chi mạnh 5 tệ bao một tiếng. Vị trí máy của cậu cách Tống Thước về phía bắc hai lối đi, chỉ cần quay đầu lại cậu có thể nhìn thấy Tống Thước.

Nếu Tống Nhã Lan lo lắng cho an toàn của Tống Thước, Ninh Giác dù không thể ngăn cản, nhưng có thể làm vệ sĩ, tận tâm tận tụy canh giữ bên cạnh.

Chỉ là khoảng thời gian chờ đợi quá tẻ nhạt, Ninh Giác do dự mãi, cậu mở video dạy học toán học lên.

Dù sao cũng là đầu học kỳ, cộng thêm việc không hiểu bài giảng ở Minh Hải, vẫn cần phải tích lũy dần, trước tiên xây dựng nền tảng vững chắc.

Video dạy học được tìm ngẫu nhiên trên mạng, đã có một thời gian rồi, độ phân giải khá thấp.

Ninh Giác dán mắt vào vị giáo viên toán mặt mà mày mờ mịt, hai mắt thất thần, đầu gật gù, bút cũng vẽ ra những đường nét kỳ lạ trên sách vở. Cuối cùng, trong lời dạy dỗ tận tình của danh sư, Ninh Giác chìm vào giấc mộng.

Tiệm net ấm áp thích hợp với cách ăn mặc mỏng manh của Ninh Giác. Xung quanh ồn ào lẫn với mùi thuốc lá, nhưng Ninh Giác hoàn toàn không bị ảnh hưởng, thậm chí còn mơ thấy giấc mơ đẹp. Mơ thấy một bàn thức ăn thịnh soạn, chân giò kho mềm mại thơm ngon, nước sốt chan cùng cơm hạt tơi, Ninh Giác hít sâu một hơi, bị mê hoặc đến thất điên bát đảo.

Mãi đến khi nhân viên quản lý tiệm net đến nhắc nhở, hỏi Ninh Giác có cần gia hạn không, Ninh Giác mới nhận ra một tiếng đã trôi qua.