"Thành phố từ tối nay đến ngày mai sẽ có tuyết vừa đến tuyết lớn, cần đặc biệt đề phòng đường đóng băng..."
Đài phát thanh trên xe đang phát bản tin thời tiết, đồng thời Ninh Tề cũng đang nói chuyện. Ninh Giác như một cái sàng đậu vậy, phải cố gắng lắm mới nghe lọt được mấy câu về thời tiết xen giữa lời nói của bố.
Ninh Tề: “Khi đến nhà họ gặp dì Tống con nhớ nói năng ngọt một chút, có thể gọi thẳng là “mẹ”.”
Ninh Giác: “Dạ...” Rồi tựa đầu vào cửa kính xe, không mấy tình nguyện.
Giọng Ninh Tề ôn hoà: “Lúc ăn cơm nhớ ăn từ tốn thôi.”
Nghe đến quyền lợi ăn uống của mình, Ninh Giác lập tức ngồi thẳng dậy, đầu óc bắt đầu suy tính vận chuyển: “Vậy lúc dì không để ý, con ăn nhiều thêm một chút có được không?”
Ninh Tề thẳng thừng bác bỏ: “Không được... còn nữa, phải gọi là “mẹ”.”
Ninh Giác ngay tức khắc ỉu xìu hẳn, nhỏ giọng “dạ” một tiếng, rồi tắt luôn chế độ suy nghĩ, không muốn nghĩ đến mấy chuyện đau khổ này nữa.
Sáng nay cậu ăn hai cái bánh bao thịt, thấy no nên không động đến trứng luộc nước trà bên cạnh nữa.
Đến trưa, khi Ninh Tề xong việc thì dẫn cậu đi mua quần áo. Người dựa vào quần áo, hai bộ đồ mới đắt tiền khiến Ninh Giác trông ra hình người hơn hẳn. Ninh Tề quả thực quá bận rộn, Ninh Giác cũng ngại nói mình chưa ăn trưa, nên không thể làm gì khác hơn là đành nhịn đói.
May là chuyện này vốn là sở trường của cậu, đến giờ cậu vẫn giữ được trạng thái tỉnh táo.
Đợi đến đèn đỏ, Ninh Tề lại nhớ ra điều gì, bổ sung thêm:
“Trong nhà họ còn có một cậu con trai, lớn hơn con một tuổi, con phải gọi là anh trai, cố gắng tạo mối quan hệ tốt với người ta biết chưa, Tiểu Giác?”
Ninh Giác gật đầu cho có lệ, trong đầu chỉ nghĩ: Sớm biết thế đã ăn luôn quả trứng luộc nước trà rồi.
Từ ngoại ô lái xe vào khu trung tâm thành phố Lam Loan Lý hết một tiếng hai mươi phút, Ninh Giác ngủ thẳng cẳng được ba giấc.
Mở cửa xe ra, gió lạnh mang theo băng tuyết chui thẳng vào cổ áo, làm cậu tỉnh táo ngay tức thì. Cậu vội quay lại xe lấy khăn quàng, quấn chặt cổ rồi mới xuống xe, sững sờ nhìn dãy biệt thự phía trước.
Không hổ là khu dân cư của người có tiền.
Từ nay cậu cũng sắp được sống sung sướиɠ rồi!
Ninh Giác buông tay cầm vali, vội vàng lấy điện thoại ra, cái điện thoại này là hai ngày trước bố mới mua cho cậu, dù là hàng qua tay nhưng tính năng vẫn rất ổn, dùng rất vừa tay.
Cậu chụp liền tù tì hai chục tấm ảnh của biệt thự gửi cho bạn thân nhất của mình là Tiền Dương.
Ăn nhiều ăn nhiều: [Ảnh x20, mày xem, nhà tao!]
Kiếm nhiều kiếm nhiều: [Hừ, ai tin? Mày tưởng tao là học sinh cấp hai ngu ngốc chắc?]