Chương 9: Phong thái huynh trưởng

Cố Hành không định lãng phí thời gian, anh đi thẳng vào vấn đề: "Sở tiểu thư, là cô báo cảnh sát?"

Sở Tương gật đầu thừa nhận, "Là tôi."

Doãn trợ lý thầm nghĩ, đại tiểu thư nhà họ Sở thích Cố Giác thiếu gia như vậy, mà vẫn không nhịn được phải báo cảnh sát, đủ thấy Cố thiếu gia đã tổn thương cô ấy sâu sắc cỡ nào.

Dù sao thì Cố Giác cũng là em trai của Cố Hành, cho dù không ra gì, Cố Hành cũng bắt buộc phải quản.

Trong lòng Sở Tương cũng âm thầm tính toán, nên nhẫn nại một chút, cũng nên mềm mỏng lại một chút, giữ thể diện cho Cố Hành là được.

Cố Hành không xuất hiện nhiều trong cốt truyện, nhưng quả thật là người mà Cố Giác kiêng dè nhất. Trong nguyên tác, không ít lần miêu tả cảnh Cố Giác tỏ ra yếu đuối trước mặt Tô Nhuyễn Nhuyễn, từ nhỏ đến lớn luôn sống dưới hào quang của anh trai, tâm lý bị đè nặng rất nhiều. Tất nhiên, cuối cùng Cố Giác cũng giẫm lên vai Cố Hành để leo lên cao, trở thành người cầm quyền của Cố gia.

Mặc dù sau đó Cố Hành và Cố Giác ở hai chiến tuyến, trở thành phản diện, nhưng quả thật Cố Hành là một thương nhân trẻ tuổi xuất sắc, nể mặt anh một chút, với nhà họ Sở tuyệt đối không thiệt.

Nhưng Cố Hành lại nói: "Nó làm sai thì phải gánh hậu quả, Sở tiểu thư, hy vọng cô đừng mềm lòng."

Ánh mắt Sở Tương ánh lên vẻ kinh ngạc.

Doãn trợ lý cũng vô cùng bất ngờ, anh lén nhìn ông chủ, không chắc có phải ông chủ vì phải dọn dẹp hậu quả cho em trai nhiều lần rồi nên bắt đầu thấy phiền không.

Cố Hành thường xuyên giao tiếp với các thương nhân trên thương trường, toàn là giới tinh anh, nói chuyện lúc nào cũng là kiểu giấu nửa lời, tỏ vẻ cao thâm khó đoán. Nhưng rõ ràng vị Sở tiểu thư này không phải dạng tinh anh như vậy.

Nói chuyện với cô vẫn nên thẳng thắn thì hơn.

Cố Hành: "Ý tôi là, nếu ba mẹ tôi tìm đến cô, cũng xin cô đừng nhân nhượng."

Ý anh là, muốn Cố Giác ở đồn cảnh sát bao lâu thì cứ để nó ở đó bấy lâu?

Sở Tương lộ vẻ khó xử, "Nếu là Cố bá bá và Cố phu nhân tìm đến tôi..."

Cố Hành: "Cô cứ đổ hết lên đầu tôi là được."

Sở Tương chờ chính là câu này, cô ngẩng lên, đôi mắt ươn ướt, hiếm khi chân thành nói một câu: "Cố đại thiếu gia, anh đúng là một người tốt."

Cố Hành nghe nhiều mấy lời tâng bốc như "tuấn kiệt trẻ tuổi", "rồng phượng trong loài người", bỗng nhiên nghe một câu giản dị như vậy, anh thoáng trầm mặc rồi mới đáp: "Cô quá lời rồi."