Tô Nhuyễn Nhuyễn nhìn Cố Giác, cảm thấy tim mình nảy lên một nhịp rung động, nhưng rồi vội vàng lắc đầu, xua đi những suy nghĩ lộn xộn. Anh ta chắc chắn chỉ là đang ra oai thị uy thể hiện không muốn ai chống lại mình chứ hoàn toàn không phải là kiểu nam thần thiếu gia đem lòng cảm mến cô gái nhỏ mà đối chọi lại với vị hôn thê sắp đặt.
Phải rồi, Tô Nhuyễn Nhuyễn tự nhủ, cô không được động lòng. Cô đối với anh ta đã không thể giữ thân xác, thì ít nhất phải giữ được trái tim này.
Sở Tương cố rút tay ra, nhưng lực của Cố Giác quá lớn, khiến cô nhất thời không cách nào thoát được.
Cô gằn giọng nói: “Cố Giác, anh có buông tôi ra không?”
Cố Giác cười: “Không phải tôi bảo mời em uống rượu rồi sao?”
Cô tiểu thư cao ngạo luôn tỏ vẻ khinh thường tất cả mọi người, anh thật muốn xem dáng vẻ luống cuống sợ hãi của cô sẽ ra sao.
Sở Tương ngẩng đầu, đôi mắt đẹp nhìn anh sắc lẹm: “Tôi hỏi lần cuối, anh có buông ra không?”
Cố Giác: “Tôi cũng nói lần cuối, em uống hết rượu, tôi để em đi.”
Sở Tương bật cười: “Được thôi.”
Đôi mắt cô cong cong, nụ cười tỏa sáng, dưới ánh đèn như có ma lực cuốn hút.
Cố Giác thấy cô nhận thua, vừa thả lỏng tay ra thì ...
Nhanh như chớp, cô vươn tay cầm lấy chai rượu trên bàn, không nhân nhượng ra một đòn đập thẳng vào đầu anh.
Rượu và mảnh thủy tinh văng tung tóe, đầu Cố Giác choáng váng, trong khoảnh khắc ngắn ngủi như thể hồn cũng theo cú đánh bất ngờ của cô gái mà bay khỏi xác.
Mãi đến khi mọi người hét lên: “Cố thiếu gia!”
Tô Nhuyễn Nhuyễn cũng hét: “Cố Giác!”
Cố Giác mới đờ đẫn giơ tay sờ đầu, thấy cả rượu lẫn máu đan xen.
Trước mắt anh tối sầm lại, loạng choạng suýt ngã nhào, may mà có người đỡ kịp.
Tô Nhuyễn Nhuyễn không kìm được, hét lên: “Sở Tương, cô điên rồi à!”
Sở Tương mặc kệ đám người bắt đầu hỗn loạn, bình tĩnh lấy điện thoại ra gọi, vừa có tín hiệu kết nối, cô lập tức ôm mặt khóc nức nở: “Alo...110 phải không? Tôi báo án, có người cố ý bắt giữ tôi lại không cho rời đi, tôi vì tự vệ nên đập vào đầu anh ta, phải làm sao đây...Tôi có bị đi tù không? Tôi...tôi ... Vâng... Tôi sẽ cố giữ bình tĩnh, tôi đợi các anh đến…”
Cô gái khóc nức nở đáng thương, như một chú thỏ trắng vô hại, khiến người khác không khỏi thương xót.
Cố Giác chỉ tay vào cô: “Sở...Tương!”
Ngay say đó, mọi thứ trước mắt anh tối sầm lại.
Có người hét lên: “Mau gọi xe cấp cứu!”