Chương 3: Khıêυ khí©h

Tuy khuôn mặt Tô Nhuyễn Nhuyễn vẫn còn nét ấm ức, nhưng cô chỉ là người bình thường, không muốn làm lớn chuyện, cô đứng lên kéo tay Cố Giác: “Thôi đi mà.”

Sở Tương nhướn mày, khoanh tay: “Sao tôi phải xin lỗi?”

Cố Giác: “Não cá vàng hả? Em quên mình vừa nói gì à?”

“Tôi nói gì?” Sở Tương nghĩ một lúc rồi chợt nhớ ra: “À, tôi nói cô ấy là gái tiếp rượu.”

Tô Nhuyễn Nhuyễn mím môi, nắm chặt vạt váy.

Cô đang mặc trên người bộ váy trắng cao cấp do Cố Giác tặng, chính là có ý để đi cùng anh đến bar hôm nay.

Phụ nữ nào mà không thích quần áo đẹp. Bản thân Nhuyễn Nhuyễn lúc này đẹp không tỳ vết, nhưng cô lại thấy thật nhục nhã.

Ánh mắt Cố Giác tối sầm, tỏa ra áp lực nặng nề.

Anh không hiểu sao lại tức giận đến thế, rõ ràng chưa từng quan tâm những người phụ nữ trước đây có bị xúc phạm hay không.

Sở Tương hỏi: “Tôi nói sai gì sao? Cô ấy chẳng phải đang uống rượu với anh? Cô ấy uống rượu, anh tặng váy, giày, túi, cho cả tiền tiêu vặt, tôi không gọi là gái tiếp rượu thì phải gọi là gì? Em gái tốt à? Thay tôi chăm bạn trai vất vả rồi?”

Có người bên cạnh bật cười, bị Cố Giác lườm một cái, vội ngậm miệng.

Tô Nhuyễn Nhuyễn là kiểu người tính tình mềm mại ôn hòa, lúc này cũng không nhịn được lên tiếng: “Sở tiểu thư, xin cô đừng hiểu lầm, tôi không phải loại người đó!”

Cô là sinh viên đại học danh tiếng, vừa học vừa làm, tự trọng tự yêu, hoàn toàn khác mấy cô gái bất chấp mà bán thân bán danh dự.

Cô gái trông ngọt ngào đáng yêu, lại có cốt cách mạnh mẽ, đúng là khiến người ta bị thu hút.

Sở Tương gật đầu: “Được thôi, vậy là tôi sai. Tôi xin phép về được rồi chứ, tạm biệt.”

Thái độ xin lỗi của cô rõ ràng là phủi tay cho xong chuyện.

Cố Giác tiến lên một bước, nắm lấy tay cô: “Em không phải đến tìm tôi sao? Vội gì?”

Sở Tương nhìn bàn tay bị giữ chặt, bình tĩnh nói: “Buông tay.”

Cố Giác không để tâm, nhếch môi cười tà: “Đã đến rồi, chi bằng cùng uống vài ly. Sở Tương, em uống hết đống rượu này, tôi cho em về. Thế nào?”

Trên bàn là hơn chục chai rượu loại cao cấp, là gọi cho cả nhóm. Nếu bắt một người uống hết chỗ này đúng là không ổn chút nào.

Có người nhận thấy tình hình, sợ Sở Tương xảy ra chuyện, nhưng lại không dám đắc tội với Cố Giác, nên nhất thời tất cả đều giữ im lặng, không ai dám xen vào can ngăn.

Lý do Cố Giác đưa ra yêu cầu này rất đơn giản - Sở Tương đã gọi Tô Nhuyễn Nhuyễn là gái tiếp rượu, vậy thì cô hãy uống hết chỗ rượu được tiếp này đi.

Sở Tương đâu phải ngốc, cô biết tửu lượng mình không kham nổi chỗ này, cuối cùng sẽ vẫn phải nhận thua.

Cố Giác đang bênh vực Tô Nhuyễn Nhuyễn.

Tại sao?

Không phải quan hệ của họ chỉ là hợp đồng sao?