Đập vào mắt là một vùng cây cối rậm rạp với thân cành màu nâu sẫm, nồng độ oxy rất cao, lớp đất dưới chân hơi mềm, không khí mang theo hơi ẩm.
Bầu trời bị che khuất bởi những tầng cây lá, nhưng qua những kẽ lá vẫn có thể lờ mờ nhìn thấy vòm trời màu lam tím.
Khu rừng này rất lớn, sau khi Thẩm Ly đáp xuống, xung quanh hoàn toàn không có bóng dáng người chơi nào khác.
Trước khi vào game, Thẩm Ly đã được huấn luyện khẩn cấp nửa tiếng, tuy tác dụng không lớn nhưng ít nhiều cũng hiểu được một vài thông tin về phó bản.
Ví dụ như, cây cối và dây leo trong khu rừng này rất kỳ quái, cành nhánh có thể vươn ra bất cứ lúc nào để trói và gϊếŧ chết người khác.
Vì vậy, khi cảm nhận được động tĩnh yếu ớt sau lưng, Thẩm Ly khẽ lắc người, nhanh như chớp nhảy khỏi vị trí cũ.
Rõ ràng vẫn đang đeo một chiếc ba lô vật tư nặng trịch, nhưng bước chân của Thẩm Ly lại vô cùng nhẹ nhàng, linh hoạt, khi đáp xuống thì nhẹ bẫng, cả người tựa như không có trọng lượng.
Khán giả đang xem livestream thấy vậy không khỏi ngẩn ra.
[Sao Thẩm Ly di chuyển nhanh vậy?]
[Lạ thật, sao cậu ta biết sau lưng có cành cây vươn ra vậy?]
[Linh hoạt quá, cảm giác như đang bay vậy.]
Động tĩnh sau lưng Thẩm Ly vẫn tiếp tục, cậu không hề quay đầu lại, tiếp tục chạy về phía trước.
Phía sau, một cành leo to bằng cánh tay, hình dáng như một con mãng xà màu nâu sẫm, uốn lượn vươn ra từ thân cây, quấn quanh các cây khác di chuyển nhanh chóng, bám riết lấy Thẩm Ly.
Thẩm Ly chạy rất nhanh, sáng nay cậu vừa mới được nhà nước cho ăn một bữa no nê, sức lực đang ở lúc dồi dào nhất.
Cậu lượn qua mấy thân cây và bụi rậm, bước chân linh hoạt, rẽ trái rẽ phải trong rừng, khiến những người xem livestream cũng phải hoa cả mắt.
[Cậu ta đang làm gì vậy?]
[Chắc không phải cậu ta nghĩ mình thật sự có thể cắt đuôi được mấy cái cành cây thành tinh này chứ? Nực cười quá!]
Ngay lúc mọi người cho rằng Thẩm Ly sắp bị cành cây đuổi kịp và bỏ mạng tại đây, thì lại đột nhiên phát hiện...
Thẩm Ly hình như - thật sự đã cắt đuôi được cành cây đó rồi!
Sau khi lượn qua mấy bụi cây, cành cây đó vậy mà lại biến mất không dấu vết!
[Vãi? Cậu ta làm thế nào vậy?!]
[Thẩm Ly hình như biết phải chạy đi đâu thì phải?! Cứ lượn qua lượn lại vài ba cái như vậy là thoát hiểm thành công rồi?!]
[Tôi xem mà ngớ cả người!]
Thẩm Ly chạy quanh khu rừng lâu như vậy mà đến hơi cũng không thở dốc, trên trán càng không có lấy một giọt mồ hôi.
Mái tóc trên đỉnh đầu hơi rối, kết hợp với đôi mắt tròn đầy linh khí của cậu, trong một thoáng, cậu tựa như một yêu quái núi rừng đã thành tinh, khiến người ta nhìn mà tâm loạn.
Thẩm Ly dừng lại, từ sau một thân cây to lớn thò đầu ra, liếc nhìn về phía sau.
Xác định không có gì bất thường, Thẩm Ly thu ánh mắt lại, đứng tại chỗ nhìn quanh một lúc, cuối cùng chọn một hướng rồi rời đi.
Pha né tránh cành cây vừa rồi của Thẩm Ly quá mượt mà, đến mức trong phần bình luận cuối cùng cũng xuất hiện thêm một vài ý kiến khác biệt.
Nhưng không còn cách nào khác, antifan của Thẩm Ly thực sự là quá đông!
Rất nhanh, đám antifan bắt đầu dẫn dắt dư luận, phần bình luận lại một lần nữa thất thủ.
[Chọn sai đường rồi! Tôi xem livestream của đại lão Đỗ Du, muốn ra khỏi khu rừng này thì phải đi về hướng đông nam!]
[Quả nhiên làm ngôi sao thì chẳng có văn hóa gì, đến la bàn cũng không biết dùng!]
[Cười chết mất, trình độ thế này mà cũng đòi tham gia trò chơi!]
Là một người dự thi do nhà nước lựa chọn, trong túi vật tư được cấp phát đồng bộ của Thẩm Ly, ngoài bánh quy nén và nước, còn có những vật dụng cần thiết để sinh tồn nơi hoang dã như la bàn, túi sơ cứu, bật lửa.
Nhưng thời gian huấn luyện khẩn cấp của Thẩm Ly quá ngắn, cậu không rõ trong túi rốt cuộc có những gì, sau khi vào đây thời gian gấp gáp, cũng chưa hề mở ra xem.
Giữa những lời chế giễu của đám đông antifan, Thẩm Ly đi về một hướng hoàn toàn xa lạ.
Không khí trong rừng đặc biệt ẩm ướt, địa hình phức tạp, Thẩm Ly phải né tránh những cành cây thành tinh, cứ đi một đoạn lại dừng lại, thò đầu ra ngó nghiêng xung quanh.
Đôi mắt của Thẩm Ly là nơi đẹp và nổi bật nhất trên gương mặt cậu, con ngươi đen láy, lòng trắng rất ít, đường cong tròn trịa, khi có chút ánh sáng lọt vào, chúng tựa như hai viên đá vỏ chai lấp lánh.
Cậu tựa vào một thân cây, đôi mắt xinh đẹp lúc này có vẻ hơi trống rỗng, trông như đang ngẩn người.
Những lời chửi bới của antifan vừa mới được gửi đi, thì giây tiếp theo, họ lại thấy Thẩm Ly đột nhiên không một lời báo trước chạy về phía sau lưng bên phải.
Trong lúc chạy gấp, cơ bắp ở bắp chân và cánh tay của Thẩm Ly căng cứng, vẻ mặt nghiêm nghị, ánh mắt vốn trống rỗng đột nhiên trở nên sắc bén.
Cậu thực hiện vài cú nhảy, né tránh những sợi dây leo nhỏ đang quấn tới, rồi nhảy ra từ phía sau một cái cây to đến mấy chục mét.
[Thẩm Ly bị điên à?]
[Tự dưng chạy làm gì?! Tiết kiệm chút sức lực đi, ban đêm trong rừng còn nguy hiểm hơn đấy!]
Giữa những lời chửi rủa không tiếc công sức của antifan, khung cảnh tối sầm lại, Thẩm Ly ngước mắt lên, phát hiện mình đã đến một thế giới được đan bằng những sợi dây leo màu xanh.
Khu vực này ngược lại không có những cây cổ thụ cao lớn, chỉ có những sợi dây leo màu xanh dày đặc, to nhỏ không đều.
Dây leo đan xen ngang dọc, bao vây cả ba mặt, chỉ để lại một lối ra vào.
Và bên trong chiếc l*иg khổng lồ được đan bằng dây leo, mấy người chơi đã không còn nhìn rõ hình người, bị dây leo quấn chặt như đòn bánh tét, treo lơ lửng giữa không trung, phát ra những tiếng rêи ɾỉ yếu ớt.
“Cứu, cứu mạng…”
Những khán giả vốn đang chửi bới Thẩm Ly, nhìn thấy cảnh này, đồng loạt thả một tràng dấu chấm hỏi.
[Chuyện gì thế này?]
[Đây là nhóm của Ngô Tiểu Chiết mà! Tôi vừa mới xem livestream của họ xong!]
[Vị trí của Thẩm Ly đâu có gần đây, sao cậu ta nghe được tiếng kêu cứu của Ngô Tiểu Chiết vậy?]
[Là ảo giác của tôi à? Sao tôi có cảm giác Thẩm Ly rất quen thuộc với khu rừng này vậy?]