Gerard tuy là ám tinh linh, nhưng sử dụng quang ma pháp thành thạo, những đường vân trên mắt cá chân bị áp chế ở vị trí đùi, không lan ra toàn thân.
Còn Geyi, với tư cách là ám tinh linh duy nhất không chịu quy thuận tộc tinh linh, những đường vân như sương mù dày đặc, đã nhuộm đen toàn bộ thân thể.
Hắn hòa mình vào bóng tối, cùng với lớp sương mù đen đang lan rộng, thoắt ẩn thoắt hiện tấn công về phía Gerard.
Mir có một câu nói không sai, thiên phú ma pháp của Geyi quả thật vượt trên tất cả các ám tinh linh.
Gerard không phải là đối thủ của hắn.
Nhưng may mà, họ đông người, quang và ám tinh linh cùng nhau tấn công về phía Geyi, rất nhanh đã áp chế được Geyi.
Trên người Geyi có thêm rất nhiều vết xước nhỏ, ngực cũng bị Mir chớp đúng thời cơ tung một đòn quang ma pháp trúng.
Hắn biết, cứ tiếp tục như vậy, mình sẽ hoàn toàn bị giữ lại ở đây.
Geyi khẽ híp mắt, lại đột ngột cười lên, đáy mắt chế giễu mà vui vẻ.
“Đến đây, thử ám ma pháp mới luyện thành của ta đi!”
Đây là một loại ma pháp thuộc hệ tinh thần hắc ám, có thể tạm thời phớt lờ các loại tấn công ma pháp, xuyên qua kết giới, nhốt một đám tinh linh vào trong cơn ác mộng hư vô.
Ở đây, họ sẽ nhìn thấy những hình ảnh hạnh phúc ấm áp nhất đời này, cam tâm bị giam cầm, không muốn thoát ra.
Mir chỉ vừa chớp mắt, khi ngẩng đầu lên lần nữa, đã nhìn thấy Tinh Linh Vương tử mặc áo choàng đan xen màu trắng xanh.
Giữa mái tóc Vương tử ẩn giấu một chiếc vương miện nhỏ được quấn bằng cành hoa màu xanh lục nhạt, mái tóc dài màu vàng như thác nước rực rỡ chói mắt, yên tĩnh mà dịu dàng nhìn Mir.
“Mir?” Vương tử dịu dàng gọi một tiếng.
Sống mũi Mir đột nhiên cay xè, bước lên một bước, trong lòng có rất nhiều lời muốn nói, nhưng nhất thời lại không biết nên nói gì.
Cậu ta muốn nói Vương tử cuối cùng ngài cũng đã trở về, ngàn trăm năm qua, mình luôn ghi nhớ chức trách, chưa từng có một khắc lơ là.
Lại muốn nói tộc tinh linh đã trở nên vô cùng lớn mạnh, nhưng không có ngài ở bên, hình như nơi nào cũng thiếu đi một mảnh.
Nhưng cuối cùng, Mir không thể nói ra được lời nào.
Một giọng nói khác đã đánh thức cậu ta.
“Mir!”
Cánh tay truyền đến một cơn đau, Mir buộc phải tỉnh lại, cúi đầu đối diện với gương mặt lo lắng của Thẩm Ly, trong thoáng chốc, lại không phân biệt được là ai.
“Vương tử?” Mir lẩm bẩm một tiếng, va vào đôi mắt trong veo thanh khiết của Thẩm Ly, lại đột nhiên phản ứng lại.
Vẻ mặt Mir khôi phục lại sự tỉnh táo, ngẩng đầu, thấy bộ dạng các bạn đồng hành đang nhắm chặt mắt vùng vẫy, vội vàng đọc thần chú, thi triển quang ma pháp.
Thẩm Ly thấy một đám tinh linh rơi vào trạng thái bị khống chế tinh thần một cách khó hiểu, đành phải ôm lấy vai Mir, cắn mạnh vào cánh tay cậu ta một cái.
May mà có tác dụng!
Sau khi Mir kéo các tinh linh ra khỏi cơn ác mộng, bên cạnh lại không biết từ lúc nào đã xuất hiện một bóng người.
Geyi nghiêng đầu, như một làn sương đen lơ lửng giữa không trung, im lặng nhìn chằm chằm Thẩm Ly trong lòng Mir hồi lâu.
Ánh mắt này, làm Thẩm Ly trong lòng thấy lạnh gáy.
“Tại sao ngươi lại nhìn ta như vậy?”
Geyi cười rộ lên, như thể đã tìm thấy chuyện gì đó vui lắm, đột nhiên tóm lấy vai Thẩm Ly.
“Người ta mang đi!”
Giây tiếp theo, trong lòng Mir đột nhiên trống rỗng.
Hỏng rồi!
Trong lòng Mir dâng lên một cảm giác chẳng lành, vội vàng đuổi theo, lại mất phương hướng trong một làn khói đen.
...
Thẩm Ly bị tóm lấy vai, cảm thấy đầu óc mình rất choáng váng.
Giống như đang ngồi tàu lượn siêu tốc, đột ngột vọt lên, lại đột nhiên rơi xuống, lục phủ ngũ tạng như thể đều bị xóc cho lệch vị trí.
Cậu ho sù sụ mấy tiếng, vỗ mạnh vào đầu tên ám tinh linh bên cạnh.
“Mau dừng lại, ta sắp không thở được rồi!”
Ám tinh linh bị đánh vào đầu, lại cũng không giận, ngoan ngoãn dừng lại, cúi đầu, hứng khởi nhìn chằm chằm Thẩm Ly.
“Ngươi là Nhân tộc đến tham gia trò chơi?”
Hai chân Thẩm Ly cuối cùng cũng chạm đất, cậu quỳ gối trên mặt đất nghỉ một lúc, ngẩng đầu nhìn tên ám tinh linh này.
Cậu không trả lời, ngược lại hỏi:
“Ngươi bắt ta làm gì?”
Quang tinh linh và ám tinh linh thực lực mạnh mẽ nhiều như vậy, sao lại cứ lăm le mình là một Nhân tộc yếu đuối mà bắt chứ?
Thẩm Ly thật sự không nghĩ ra, mày nhíu chặt lại.
Ám tinh linh cũng ngồi xổm xuống, dí mặt vào trước mặt Thẩm Ly, cố ý nở một nụ cười khoa trương.
“Nếu phải cho một lý do, thì chính là, ngươi trông thật đáng ghét!”
Thẩm Ly sờ mặt mình, thầm nghĩ cậu không phải là một bình hoa vô dụng sao?
Xinh đẹp không phải là ưu điểm duy nhất trên người cậu sao?
Trầm tư một lúc, mạch não của Thẩm Ly trực tiếp bị dẫn đi lệch hướng.
“Thật hay giả vậy? Tôi là minh tinh, vẫn luôn dựa vào mặt để kiếm cơm.”
Geyi cười rộ lên, l*иg ngực rung động, vô cùng vui vẻ.
“Thú vị thật.”
Geyi đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống Thẩm Ly, trong mày mắt ẩn chứa một ý vị không nói rõ được.
“Yên tâm đi, đám tinh linh vô dụng đó, nhất thời sẽ không tìm được đến đây đâu.”
Thẩm Ly hít một hơi thật sâu, lúc này mới có thời gian ngẩng đầu, quan sát môi trường xung quanh.
Bên cạnh là những cây cối xanh tươi rậm rạp, nhưng điểm khác biệt duy nhất là, khu rừng này trông vô cùng yên tĩnh và thanh bình.
Thẩm Ly cảm thấy nơi này rất quen thuộc.
Nhưng nghĩ kỹ lại, cậu cảm thấy có lẽ là do mình mấy ngày trước ở trong rừng quá lâu, nhìn cây cối nào cũng thấy hơi quen mắt.