Chương 36: Kẻ đã lấy đi nhụy hoa

Mir vừa nghĩ đến chuyện Vương tử ghét Gerard, không nhịn được mà bật cười, giọng nói vô cùng vui vẻ.

“Hay là ngươi cứ đổi tiền tố đi, đổi thành cầu nguyện với Tinh Linh Vương.”

Gerard lạnh mặt, nắm chặt quyền trượng, lườm Mir một cái.

“Không!”

Gerard lại hỏi ngược lại: “Sao ngươi không đổi tiền tố đi?”

Mir cũng thích cầu nguyện với Vương tử, mà mỗi lần đều phải thêm vào những tính từ dài dòng vô cùng cho Vương tử, nghe đến mức tinh linh cũng thấy ê răng, để bày tỏ sự ái mộ kính ngưỡng của mình đối với Vương tử.

Mir xòe tay: “Vậy sao được? Tình nghĩa giữa ta và Vương tử, đâu thể để ngươi phá hoại? Hơn nữa Vương tử chưa bao giờ không hồi đáp ta!”

Nói đến đây, Mir không khỏi kiêu ngạo ưỡn ngực, ánh mắt sáng ngời.

Gerard nhịn rồi lại nhịn, nghiến chặt răng hàm, kiềm chế cơn tức, không xông lên đánh chết tên quang tinh linh Mir này!

Thẩm Ly đứng bên cạnh xem, cảm thấy cứ cãi nhau nữa thì trời cũng sắp sáng rồi.

Cậu đưa tay ra, vội vàng khuyên:

“Gerard, Mir, hai người đừng cãi nhau nữa, giữa các tinh linh phải hòa thuận giúp đỡ lẫn nhau, quan tâm chăm sóc nhau mới đúng.”

Lời này khiến Mir và Gerard đồng thời sững sờ.

Lời này, trước đây Vương tử cũng rất hay nói.

Mir là quang tinh linh chính thống, từ nhỏ đã lớn lên bên cạnh Vương tử, tự cho mình là thuộc hạ tinh linh trung thành số một bên cạnh Vương tử.

Cậu ta sau này sẽ mãi mãi đi theo bên cạnh Vương tử, trở thành quang tinh linh đáng tin cậy nhất, được Vương tử tin tưởng nhất!

Nhưng oái oăm thay lại nửa đường nhảy ra tên Gerard đáng ghét này!

Hai người để tranh giành vị trí bên cạnh Vương tử, đã không ít lần ngấm ngầm đấu đá nhau.

Mỗi lần Vương tử phát hiện, không những không trách phạt, ngược lại còn ôn hòa và kiên nhẫn khuyên giải họ, dùng quang ma pháp chữa trị vết thương cho hai tinh linh.

Mir trong cơn hoảng hốt, cảm giác như quang ma pháp ấm áp như ánh mặt trời đã rơi xuống người mình, bao nhiêu vết sẹo cũng sẽ được dịu dàng chữa lành.

Hàng mi thon dài của cậu ta run run, cúi đầu, đáp một tiếng.

“Vâng.”

Gerard cũng cúi đầu, đáp lại một câu, nhưng lại không nhìn rõ được vẻ mặt.

Thẩm Ly thấy vẻ mặt hai người bỗng nhiên chùng xuống mà không rõ lý do, đành đánh bạo nói:

“Gerard, ngươi thử lại lần nữa đi, Vương tử là một tinh linh tốt, lần này ngài ấy chắc chắn sẽ giúp ngươi.”

Gerard “ừm” một tiếng, không dám ngước mắt nhìn Thẩm Ly, chỉ im lặng quay đầu đi.

“Thưa Tinh Linh Vương tử vĩ đại kính mến, xin hãy hồi đáp tín đồ thành kính trung thành của Người là ám tinh linh Gerard!”

Gerard đọc thần chú, đỉnh pháp trượng hội tụ lại một luồng sáng có màu sắc dịu nhẹ.

Những đường vân đen vốn bò đầy trên người hắn, dưới sự tác động của quang ma pháp, cũng từ từ mờ đi, chỉ còn lại vài vệt rơi trên mắt cá chân.

Ngoài tóc đen mắt đen ra, khoảnh khắc này, Gerard thi triển quang ma pháp trông thánh khiết thuần tịnh như một quang tinh linh.

Cho đến khi ma pháp kết thúc, mắt mọi người cũng theo đó mà sáng lên.

Thành công rồi!

Thẩm Ly nhìn chằm chằm vào vị trí của hoa Nguyệt Nhị, phát hiện xung quanh đóa hoa vậy mà lại gợn lên như sóng nước, trước mắt mọi người từ từ hiện ra cảnh tượng đã xảy ra mấy tiếng trước.

Trong hình ảnh, một con người tóc màu xám nhạt, nhanh như chớp xuyên qua những đòn tấn công ma pháp, không hề sợ hãi cơn đau do ma pháp đánh lên người, đã lấy đi nhụy hoa!

Tiểu Hà được các tinh linh thả ra, dụi cánh tay nhìn cảnh tượng này, đột nhiên trợn to mắt.

“Đây không phải là, Terry?!”

Đỗ Du kinh ngạc trong giây lát, hoàn toàn không ngờ được lại thật sự là người chơi Nhân tộc đã trộm nhụy hoa.

“Terry? Tiểu Hà, cậu quen cậu ta à?”

Tiểu Hà hoảng hốt một lúc, gật đầu.

“Terry là người chơi cùng đợt vào phó bản với em, nhưng em nhớ, ngày đầu tiên vào game, Terry đã bị dây leo ăn thịt gϊếŧ chết rồi mà!”

Lại không chết sao?

Sự đáng sợ nguy hiểm của dây leo ăn thịt, tất cả người chơi và tinh linh đều rất rõ.

Một vài hoa tinh linh nhỏ yếu gặp phải dây leo ăn thịt, cũng chưa chắc đã có thể thoát khỏi tay nó.

Hiện tại bên phía người chơi Nhân tộc, người duy nhất chạy thoát được khỏi đòn tấn công của dây leo ăn thịt, vẫn là nhóm Khương Tri được Thẩm Ly cứu.

Hình ảnh đã xảy ra vỡ tan như giọt nước, ánh mắt phòng bị dò xét của các vị tinh linh đã hướng về phía mấy người chơi.

Đỗ Du vội vàng kéo Tiểu Hà lại, lùi về một bước, lo đến mức toát mồ hôi trán.

“Tiểu Hà, cậu nói rõ đi, lúc Terry bị dây leo ăn thịt lôi đi, là tình hình thế nào?”

Tiểu Hà điên cuồng vận dụng trí não, may mà trí nhớ không tồi, rất nhanh đã nhớ lại.

“Lúc đó em vừa mới vào game không lâu, đi được một lúc thì gặp Terry của nước Ent.”

Nhưng quan hệ giữa nước Ent và Đông quốc bình thường, Tiểu Hà không tin tưởng cậu ta, vì vậy đã không đi cùng Terry.

Nhưng, ngay lúc hai người đi theo hai hướng khác nhau, sau lưng Tiểu Hà truyền đến tiếng hét thảm của Terry, cùng với tiếng sột soạt của dây leo ăn thịt vung vẩy dây leo.

Tiểu Hà nhát gan, quay đầu lại nhìn một cái, trực tiếp bị dọa cho chết khϊếp!

Dây leo ăn thịt đã đâm xuyên qua vai Terry, Terry ngã trên mặt đất, xung quanh máu me đầm đìa.

Tiểu Hà căn bản không có năng lực và dũng khí quay lại cứu người, chỉ có thể không ngoảnh đầu lại mà chạy về phía trước.

“Em bị dây leo ăn thịt đuổi theo một mạch chạy ra khỏi rừng, cuối cùng vẫn là Thẩm Ly đã cứu em. Trong tình huống đó, em tưởng Terry đã chết rồi.”

Tiểu Hà vận may không tồi, vị trí rơi ngẫu nhiên gần phía bắc khu rừng, nên mới có thể chỉ trong hơn hai tiếng ngắn ngủi sau khi vào game đã chạy ra khỏi rừng, gặp được Thẩm Ly.

Vậy, Terry đã sống sót?

Hơn nữa còn tìm được chính xác vị trí của hoa Nguyệt Nhị, kéo theo thân thể trọng thương, phớt lờ đòn tấn công ma pháp, trộm đi nhụy hoa?!

Tất cả tinh linh và con người có mặt đều im lặng.

Chuyện này, e rằng không đơn giản như tưởng tượng rồi.