#Thẩm Ly Trong Game Sống Được Mấy Ngày#
Dưới bài đăng với hàng triệu người đã bình chọn “sống không quá ba ngày” từ khi Thẩm Ly mới vào game này, những bình luận trước đây đều bị vả mặt toàn bộ.
[Theo tính toán hiện tại, Thẩm Ly không những sống qua ba ngày, mà còn là người chơi có hy vọng qua ải nhất.]
[Mấy antifan lúc trước nhảy nhót cho rằng Thẩm Ly sống không quá ba ngày đâu rồi? Sao không ra đây nói chuyện nữa?]
Chủ bài đăng là antifan cứng của Thẩm Ly, ban đầu lập bài đăng này, chính là để dẫm đạp Thẩm Ly mấy phát!
Nhưng ai mà ngờ được, sự việc lại phát triển thành bộ dạng bây giờ?
Thẩm Ly không những sống sờ sờ ra đó, mà còn dựa vào nhan sắc để trở thành người chơi cốt lõi?!
Bài đăng có độ hot quá cao, xin xóa đi ngược lại trông quá chột dạ, thế là chủ bài đăng đành phải làm rùa rụt cổ, không bao giờ xuất hiện nữa.
Vào đêm trước Lễ hội Thu hoạch, trong bài đăng này lại đột nhiên dấy lên một làn sóng bi quan.
[Không hay rồi! Lần này chết chắc rồi!]
[Mẹ nó bị bệnh à? Người của nước Ent làm cái quái gì vậy?!]
[Vãi chưởng, Thẩm Ly sắp bị liên lụy rồi, bài đăng này sắp thành sự thật rồi sao?]
Thấy vậy, chủ bài đăng không thèm trốn nữa, nhanh chóng ló mặt ra trả lời một câu:
[Lần này Thẩm Ly mà còn thoát được một kiếp, tao livestream trồng cây chuối ăn cứt!]
Vô số cư dân mạng hóng chuyện nhanh chóng ùa vào:
[Được được được, đợi mày livestream!]
[Chứng kiến lịch sử!]
[Hóng!]
Dưới sự chú ý của vô số người, Gerard và các quang tinh linh vốn một lòng muốn gϊếŧ Thẩm Ly, vậy mà lại dừng lại?
Thành phố hoa tinh linh.
Gerard nghiến chặt răng, ngước mắt nhìn thấy gương mặt của Thẩm Ly, va vào đôi mắt nhuốm vài tia nghi vấn của đối phương, không nhịn được mà muốn lùi lại.
Đôi mắt của Thẩm Ly rất đẹp, tựa như cả một biển sao trời rơi vãi, giữa những lần chớp mi, là ánh sóng lấp lánh như bạc vụn.
Rõ ràng là màu mắt hoàn toàn khác nhau, nhưng sắc thái dịu dàng lại tương đồng đến vậy!
Gerard bị Thẩm Ly nhìn chằm chằm, âm thầm nắm chặt ngón tay, từ từ hạ cây quyền trượng đang chỉ vào đối phương xuống.
Thấy vậy, Gali và Oxi đồng loạt thở phào một hơi.
May quá may quá, Thẩm Ly tạm thời sẽ không sao rồi!
Mir: “Gerard, ngươi quá cảm tính rồi, trước khi mọi chuyện còn chưa xác định, ngươi tuyệt đối không được đối xử với Thẩm Ly như vậy.”
Trong giọng điệu của Mir thậm chí còn chứa vài phần uy hϊếp, sợ tên fan cuồng của Tinh Linh Vương tử này không vừa ý lại làm hại đến Thẩm Ly.
Thẩm Ly đối với cảm xúc của tinh linh vô cùng nhạy bén.
Nhận ra sự che chở rõ rành rành của Mir đối với mình, Thẩm Ly tuy không hiểu tại sao, nhưng vẫn vội vàng đi những bước nhỏ, chạy ra trốn sau lưng Mir.
“Cảm ơn cậu, cậu thật là một tinh linh tốt.” Thẩm Ly thò đầu ra, nhón chân, nói nhỏ với Mir.
Được một người giống Vương tử đại nhân đến vậy khen ngợi, mắt Mir sáng lên, trong lòng nở ra một hàng hoa nhỏ rực rỡ, khóe môi khẽ cong lên.
“Không cần, đây là việc tôi nên làm.”
Gerard nhìn sự tương tác giữa Mir và Thẩm Ly, gương mặt đầy những đường vân ma pháp màu đen lại càng thêm âm u lạnh lùng.
“Hừ.” Gerard lạnh lùng hừ một tiếng, thầm nghĩ hắn không phải là loại tinh linh mềm yếu như Mir, sẽ không đời nào vẫy đuôi cầu xin lời khen của một kẻ giả mạo!
Lạnh lùng dời mắt đi, Gerard nén lại những cảm xúc cuộn trào, nhìn về phía hoa Nguyệt Nhị.
“Mir, cho dù ngươi có bảo vệ nó, cũng không thay đổi được sự thật là bọn họ đã trộm nhụy hoa Nguyệt Nhị!”
Thẩm Ly vẫn chỉ lộ ra nửa cái đầu, cùng nhìn về phía đóa hoa Nguyệt Nhị đang bị ma pháp tinh linh bao bọc tầng tầng lớp lớp.
Hoa Nguyệt Nhị chỉ lớn bằng lòng bàn tay, cánh hoa tựa như lá liễu mảnh, lớp lớp chồng lên nhau, gần như trong suốt, xung quanh bao phủ một lớp ánh sáng mờ, hiện ra một màu trắng bạc nhàn nhạt.
Nhưng lúc này lớp cánh hoa bên ngoài của Nguyệt Nhị lại đang từ từ xoăn lại khô héo, màu sắc cũng dần trở nên ảm đạm.
Vị trí vốn là nhụy hoa, lại trống rỗng.
Vài quang tinh linh để duy trì sức sống của hoa Nguyệt Nhị, đang thay phiên nhau thi triển thần chú tinh linh cho đóa hoa.
Mir cúi đầu, nhìn mái tóc mềm mại của Thẩm Ly, khẽ thở dài.
“Tuy không thể hoàn toàn xác định là do Nhân tộc các cậu làm. Nhưng, lúc chúng tôi nhận ra điều bất thường chạy tới, trên cánh hoa Nguyệt Nhị có lưu lại một luồng khí tức xa lạ của Nhân tộc.”
Thẩm Ly nghe xong, đột nhiên ngẩng đầu.
“Nhân tộc?”
Cậu trực giác mách bảo Mir không lừa mình, lúc nhìn về phía Oxi, đối phương cũng khẽ gật đầu.
“Mir đại nhân nói không sai. Hoa Nguyệt Nhị là bảo vật quan trọng nhất của tộc hoa tinh linh, ngoài trưởng lão và các tinh linh thi triển ma pháp ra, các tinh linh và chủng tộc khác đều không được phép lại gần.”
Nhưng oái oăm thay, sau khi nhụy hoa Nguyệt Nhị mất tích, trên cánh hoa lại vương phải mùi hương không thuộc về tộc tinh linh.
Thẩm Ly hé miệng, đầu óc rối bời, suy nghĩ hồi lâu, mím môi.
“Tôi tin các bạn đồng hành của tôi.”
Đỗ Du đang bị trói, nhân lúc các tinh linh không chú ý, đã vùng vẫy cắn đứt chiếc lá quấn trên miệng mình.
“Chúng tôi lấy nhụy hoa Nguyệt Nhị cũng chẳng có tác dụng gì, mà còn đắc tội với các hoa tinh linh, căn bản là lợi bất cập hại, chúng tôi vẫn chưa ngu đến mức đó!”
Đỗ Du chỉ số IQ cao, vừa mở miệng đã tìm được lý do để phản bác.
Khương Tri ở bên cạnh vùng vẫy như một con cá bướng bỉnh, không phát ra được âm thanh, chỉ có thể điên cuồng gật đầu theo.
Đúng đúng đúng, không phải họ!