Chương 23: Tâm nguyện không ai có thể hoàn thành

Bên ngoài khu rừng.

Ánh trăng tựa bạc lấp lánh nhẹ nhàng rải xuống, bao bọc những đóa hoa trong một vầng sáng dịu dàng.

Nửa đêm, cuối cùng cũng có một đội khác gian nan bước ra khỏi khu rừng.

Họ đến rìa biển hoa, dừng bước, cảnh giác đứng yên tại chỗ.

“Trong biển hoa này chắc hẳn có hoa tinh linh, chúng ta không thể để cậu ta nhìn thấy, nếu không chắc chắn sẽ bị biến thành hoa.”

Một người trong số đó đưa ra quan điểm khác:

“Nhưng cứ trốn chui trốn lủi mãi, chúng ta sẽ không thể qua được ải này, vào được thành phố hoa tinh linh.”

Trong lúc mọi người đang do dự, một làn hương hoa ập tới, những đóa hoa đang say ngủ như thể sống lại, để lộ ra những chiếc răng nanh đáng sợ ẩn sâu bên trong.

Mấy người trong đội dần mất đi ý thức trong làn hương hoa, mắt đỏ ngầu, điên cuồng bắt đầu tấn công lẫn nhau.

Đợi đến khi người cuối cùng chiến thắng tất cả đồng đội, tỉnh lại, mới phát hiện xung quanh đã ngổn ngang xác chết, toàn là thi thể của bạn đồng hành.

Biển hoa không có hoa tinh linh canh giữ, cũng giống như dây leo ăn thịt, đã thể hiện ra sự bài ngoại và sức tấn công mạnh mẽ.

Người cuối cùng của đội kinh hãi trợn to mắt, bị cành hoa quấn chặt đến ngạt thở từng chút một, cuối cùng cũng không thể sống sót ra khỏi biển hoa.

Các chuyên gia của hành tinh Hoa Hồng nhìn thấy cảnh này, không khỏi vỗ mạnh vào trán.

“Xem ra là do nhóm Thẩm Ly lúc trước đã vượt qua thử thách, dẫn đến tình hình bên biển hoa thay đổi.”

Lần này muốn đột phá được rào cản của biển hoa đáng sợ để vào thành phố hoa tinh linh, lại càng khó hơn rồi!

Bên trong thành phố hoa tinh linh.

Đón lấy ánh mặt trời đang lên, Khương Tri từ trên cánh hoa bò dậy, ngáp một cái, ngơ ngác nói:

“Đã qua hai ngày rồi, sao vẫn chưa có ai khác ra khỏi khu rừng, đến thành phố hoa tinh linh vậy?”

Thẩm Ly ngủ một giấc no nê, đôi mắt ươn ướt trong veo, da dẻ trắng nõn, trông vô cùng bắt mắt.

“Không biết, có lẽ thần chú khó quá chăng.”

Khương Tri gãi đầu, cứ cảm thấy có gì đó không đúng.

Nhưng cậu ta lại không nghĩ ra được là không đúng ở đâu, đành phải nhún vai, mở miệng nói:

“Thôi kệ, chúng ta đi dọn dẹp đường phố trước đã!”

Nhiệm vụ hôm nay của họ, là dọn dẹp sạch sẽ các con đường trong thành phố hoa, giữ cho nó xinh đẹp gọn gàng.

Đường phố của hoa tinh linh cũng rất đặc sắc, có lẽ là do các hoa tinh linh luôn bay lượn, không đi bộ trên mặt đất, nên đường phố trong thành cũng được lát bằng những cành hoa mỏng manh.

Thẩm Ly và những người khác đi trên đó, phải cẩn thận rồi lại cẩn thận, mới có thể tránh giẫm rụng những bông hoa ở giữa.

Những đóa hoa này đường hoàng nở rộ giữa lòng đường, từng cụm từng cụm, hoàn toàn không có vị trí cố định.

Hôm qua Tiểu Hà đã không cẩn thận giẫm rụng một bông.

Sáng nay còn đang mơ màng, lại làm rụng thêm một bông nữa.

Cậu ta thấy da đầu hơi tê dại, nhớ lại lời hoa tinh linh nói hôm qua, hít một hơi thật sâu.

Giẫm rụng ba bông hoa, sẽ bị xem là phá hoại sự gọn gàng của thành phố hoa tinh linh, vi phạm quy định của họ!

Khương Tri cũng không nhịn được kêu lên: “Chết rồi! Tôi cũng làm rụng một bông!”

Nhíu chặt mày, Khương Tri tức giận nói:

“Mấy bông hoa này cũng mỏng manh quá! Sao hoa tinh linh đứng trên đó giẫm qua giẫm lại không sao, tôi chỉ đi ngang qua, mà lại tự dưng rụng mất một bông?”

Lời phàn nàn vừa thốt ra, mấy đóa hoa trước mặt Khương Tri, lại đồng loạt héo rũ.

“Vãi chưởng!”

Mấy người đều kinh ngạc trợn to mắt, còn chưa kịp phản ứng, đã thấy một hoa tinh linh bay về phía này.

“Có hoa cầu cứu ta… Trời ạ! Ngươi vậy mà lại làm các bé hoa xấu đến mức héo rũ luôn rồi!”

Khương Tri: Gì???

Hoa tinh linh tức giận chỉ quyền trượng vào Khương Tri, căng mặt nhỏ.

“Theo quy định của thành phố hoa tinh linh, ngươi phải chịu sự trừng phạt!”

Khương Tri mếu máo thanh minh: “Không phải mà, tôi thật sự không cố ý đâu!”

Nhưng hoa tinh linh nào có nghe cậu ta giải thích, tức đến mức giọng điệu cũng cao lên mấy tông.

“Ngươi có biết không, hàng ngày hoa tinh linh phải dùng nước suối chảy từ dãy núi Yasisi xuống để tưới cho những bông hoa trên đường, mới có thể đảm bảo chúng không bị héo rũ!”

Hoa tinh linh đau lòng nói: “Các bé hoa đã cống hiến hết sức mình cho vẻ đẹp của thành phố hoa tinh linh, không đáng bị đối xử như vậy!”

Giây tiếp theo, hoa tinh linh bắt đầu ngân xướng:

“Thưa Tinh Linh Vương đại nhân kính mến, Phil xin được bày tỏ lòng kính trọng và lời chào chân thành nhất đến Người, xin Người hãy cho phép con mượn sức mạnh của Người, thi triển thần chú hoa tinh linh!”

Thần chú hoa tinh linh và ngôn ngữ tinh linh hoàn toàn khác nhau.

Thần chú là một loại ngôn ngữ khác, còn khó đọc hơn cả ngôn ngữ tinh linh, một chuỗi dài líu ríu phải mất một lúc mới đọc xong.

Mấy người có mặt ở đó hoàn toàn không hiểu những câu thần chú này có nghĩa là gì, nhưng lạ thay, Thẩm Ly lại nghe hiểu được.

Đầu óc Thẩm Ly tự động nhận diện ra chuỗi thần chú này, và nhanh chóng có phản ứng.

Cậu bước lên một bước, ngay khi Phil kết thúc âm tiết cuối cùng, đã nhanh tay lẹ mắt bịt miệng Phil lại.

“Đừng đọc đừng đọc, cứu được mà, cứu được mà.”

Phil bị Thẩm Ly dùng một ngón tay bịt lấy mặt nhỏ, vùng vẫy “ưm ưm” hai tiếng, nhộn nhạo bay ra khỏi lòng bàn tay Thẩm Ly.

“Sao ngươi lại có thể bất kính với hoa tinh linh!”

Thẩm Ly nhìn tiểu Phil đang tức giận, nở một nụ cười nhạt, đôi mắt cũng cong lên theo, giống như một vầng trăng khuyết sáng lấp lánh.

“Xin lỗi xin lỗi, tôi hơi vội một chút, cậu đừng trừng phạt Khương Tri vội, chúng ta tìm cách cứu những đóa hoa trở lại được không?”

Phil bị nụ cười này làm cho đầu óc quay cuồng, nổi giận tại chỗ một lúc, rồi vỗ cánh nhỏ quay đầu đi.

“Phil chưa nhận được vòng hoa nào cả, không nghe ngươi đâu!”