Chương 15: Thần chú của Tinh linh

Cánh đồng hoa nối liền với bầu trời ráng đỏ vạn trượng, va vào nhau ở đường chân trời tạo nên một khung cảnh tráng lệ muôn màu muôn vẻ.

Thẩm Ly đứng giữa những đóa hoa đang lay động, xung quanh tím hồng rực rỡ, vậy mà gương mặt cậu lại át đi vẻ diễm lệ của chúng, đẹp đến kinh ngạc.

Hoa tinh linh, vốn nổi tiếng đáng yêu xinh đẹp, đứng trước mặt cậu cũng có phần lu mờ.

Oxi khẽ há miệng, đôi cánh tròn màu tím nhạt như lụa mỏng vỗ nhẹ hai cái, không kìm được mà bay đến trước mặt Thẩm Ly.

“Trời ạ, ngươi thuộc chủng tộc nào vậy? Sao lại còn đẹp hơn cả tinh linh?”

Trong vũ trụ, xét về độ xinh đẹp, gần như không có chủng tộc nào sánh được với tinh linh!

Các tinh linh cũng thường lấy điều đó làm tự hào.

Mỗi tinh linh từ khi còn nhỏ đã bắt đầu học cách trang điểm cho mình, đeo trang sức đầu lộng lẫy, tô điểm cho đôi cánh nhỏ, thể hiện ra mặt xinh đẹp nhất của bản thân.

Vẻ ngoài của Thẩm Ly không thể gọi là gọn gàng, sau hai ba ngày lăn lộn trong rừng, tóc cậu lúc này vẫn còn rối bù.

Nhưng biết làm sao được, gương mặt đó của cậu thật sự quá xuất sắc!

Dù cho có khoác lên mình một tấm áo vải gai rách rưới, e rằng cũng sẽ được khen một câu thanh tú thoát tục.

Thẩm Ly cúi đầu nhìn tiểu tinh linh màu tím này, mím môi, mở miệng trả lời:

“Ta là con người.”

Oxi ngoan ngoãn “ồ” một tiếng, bay một vòng quanh Thẩm Ly, như thể nhìn mãi không đủ, bèn dừng lại trước má cậu.

“Ngươi đẹp thật đấy, ngươi cũng đến tham gia trò chơi thăng hạng phải không?”

Thẩm Ly gật đầu, thấy ráng chiều nơi chân trời dần bị màn đêm nuốt chửng, không nhịn được hỏi:

“Ngươi có thể biến bạn đồng hành của ta trở lại không? Họ cũng là con người, không thể làm hoa mãi được.”

Oxi híp mắt, cười hì hì, giọng nói rõ ràng đáng yêu hoạt bát là thế, nhưng lời thốt ra lại tàn nhẫn vô cùng.

“Bọn họ xấu xí như vậy, biến thành hoa đẹp thì phải vui mới đúng chứ!”

Hoa tinh linh dẫn đường xuất hiện lúc đầu cũng bay tới, cùng chen chúc trước mặt Thẩm Ly.

“Đúng đúng! Những thứ xấu xí tuyệt đối không được vào thành phố hoa tinh linh của chúng ta! Nhưng ngươi không cần lo, chỉ cần qua đêm nay, hai người này sẽ hoàn toàn biến thành một đóa hoa, không cần phải phiền não vì sự xấu xí của mình nữa đâu!”

Đồng tử Thẩm Ly co rụt trong thoáng chốc, miệng khẽ mở.

“Sao lại thế được? Các ngươi mau biến họ trở lại đi!”

Hai tiểu tinh linh cười hì hì vỗ cánh giữa không trung, cùng lắc đầu với Thẩm Ly.

“Không được!”

Thẩm Ly hít một hơi thật sâu, đầu óc vận hành tốc độ cao một lúc, đột nhiên, một bóng đèn nhỏ sáng lên trên trán cậu.

“Ta biết rồi! Đây có phải là thử thách của hoa tinh linh các ngươi không? Vượt qua rồi mới được vào thành phố hoa tinh linh?”

Tinh linh dẫn đường Gali ngạc nhiên trong giây lát, rồi gật đầu.

“, bị ngươi nhìn ra rồi! Đúng vậy, người ngoài không được tự ý xông vào thành phố hoa tinh linh của chúng ta, nhưng Lễ hội Thu hoạch sắp đến, trưởng lão đã châm chước, cho phép các chủng tộc khác đã vượt qua thử thách được vào thành phố hoa tinh linh.”

Gali nói xong, xoay người, nhìn về phía cánh đồng hoa bất tận này.

“Ngươi chỉ có một đêm thôi, chỉ cần ngươi có thể tìm thấy hai người bạn đồng hành của mình trong biển hoa, và đọc lại câu thần chú ta nói lúc đầu, thì xem như ngươi đã vượt qua thử thách!”

Gali là một hoa tinh linh có đôi cánh lấp lánh ánh huỳnh quang màu xanh lục nhạt, bên thái dương đeo một chiếc kẹp tóc hình lá cây do chính mình làm, cậu ta vỗ đôi cánh nhỏ cười vui vẻ.

“Ngươi nên cảm ơn Gali hào phóng nhân từ, và cả linh hồn xinh đẹp của ngươi nữa, nếu không ta cũng đã biến ngươi thành hoa rồi!”

Đến lúc đó đừng nói là vượt qua thử thách, tất cả những người qua ải đều sẽ trở thành hoa, dùng để tô điểm cho biển hoa này!

Trên hành tinh Hoa Hồng, mọi người nghe lời hoa tinh linh nói, không khỏi thấy da đầu tê dại.

Cứ tưởng là những tinh linh hiền lành đáng yêu trong truyện cổ tích, nào ngờ, trước rào cản chủng tộc và thực lực, hoa tinh linh căn bản sẽ không thể hiện mặt ôn hòa của mình với con người.

Các hoa tinh linh kiêu ngạo và tùy hứng, chỉ cần thi triển một đoạn thần chú là có thể khiến người chơi của hành tinh Hoa Hồng rơi vào cảnh dầu sôi lửa bỏng.

Trước mặt những hoa tinh linh nhỏ bé, người chơi lại tỏ ra yếu ớt đến thế.

Những lời ca ngợi dưới hashtag #Hoa Tinh Linh# lúc này đều đã bị thay thế bởi sự lo lắng và bất lực.

[Làm sao bây giờ? Tôi quên mất Khương Tri và Đỗ Du đã biến thành hoa màu gì rồi.]

[Nếu có thể khoanh vùng được phạm vi thì vẫn còn hy vọng tìm thấy, nhưng đoạn thần chú kia thì khó mà đọc ra được.]

[Nghe còn không hiểu, mà chỉ đọc có một lần, Thẩm Ly làm sao mà nói lại được?]

May mà các chuyên gia của hành tinh Hoa Hồng đã ghi hình lại từ trước.

Họ phân tách đoạn thần chú này nhiều lần, chuyển thành các âm tiết thông dụng trên hành tinh Hoa Hồng, để lứa người chơi mới chuẩn bị vào game học thuộc lòng.

Họ dự định sử dụng chiến thuật biển người, từng đợt từng đợt cho người chơi mới vào game.

Thế nào cũng sẽ có một lứa người chơi nhớ được thần chú, và may mắn ra khỏi khu rừng, tìm đến cánh đồng hoa để đọc thần chú.