"Có thể nào... em có người thân ở Thanh Lan không?"
...
Câu hỏi bất ngờ của anh khiến Thư Tử Kỳ và Kỳ Dương đều sững sờ, không hiểu chuyện gì đang xảy ra mà quay sang nhìn Tần Tô.
Cô vẫn còn đang giận dỗi, nhưng khi nghe câu hỏi của Quý Xuyên, đôi mắt hạnh hơi trừng lên, thoáng chốc ngây ra, không kịp phản ứng.
Sao tự dưng lại hỏi cô có người thân ở Thanh Lan chứ?
Ý nghĩ đầu tiên của cô là hai người bạn thân của ba mẹ đang sống ở Thanh Lan.
Nhưng mà... điều đó có được tính là "người thân" không?
Tần Tô suy nghĩ một chút, ngẩng đầu nhìn Quý Xuyên rồi lắc đầu: "Em không có người thân đâu, nhà em chỉ có một mình em ở đây thôi, cũng khá là... cô đơn không nơi nương tựa."
"......"
Cô đơn không nơi nương tựa?
Trong phòng tự học, ánh mắt mập mờ của mọi người đồng loạt nhìn về phía Tần Tô.
Đôi mắt hoa đào nhỏ của cô lúc này như chứa đựng cả một hồ nước trong veo, trông yếu ớt đáng thương.
......
Đây là đang làm gì vậy?
Lẽ nào đang làm nũng?!
Lẽ nào đang tỏ ra yếu thế?!
Cố gắng khơi gợi lòng trắc ẩn yếu ớt của nam thần đại học Thanh Bắc chúng ta sao?
Mọi người đồng loạt nín thở, không tự chủ được mà nhìn về phía Quý Xuyên.
Chỉ thấy khóe môi Quý Xuyên dường như khẽ động, hoàn toàn không có vẻ lạnh lùng xa cách như khi từ chối các cô gái khác.
Đôi mắt anh đen nhánh như mực, trong đó lóe lên những tia sáng lấp lánh.
Anh nhìn cô gái nhỏ, dừng lại một chút, sau đó chậm rãi nói: "Vậy nên, em muốn anh chăm sóc em sao?"
!!!
Lời này vừa thốt ra, cả phòng tự học đều bàng hoàng.
Nam thần nổi tiếng lạnh lùng tàn nhẫn của đại học Thanh Bắc đã động lòng rồi sao!
Hu hu hu, vừa kinh hoàng vừa kích động lại vừa đau lòng!
Mọi người không biết nên khóc hay cười, từng ánh mắt đều sáng rực vì hóng chuyện.
Nhưng đứng bên cạnh Tần Tô, Kỳ Dương và Thư Tử Kỳ lại càng khó coi hơn.
Vậy nên cái gọi là không thích người nhân tạo cũng phải tùy từng người, đúng không?
Bên này, Quý Xuyên đứng đó, vẻ mặt bình thản nhìn sang.
Tần Tô lập tức hóa đá, chẳng lẽ ý cô diễn đạt lại thành ra như vậy sao?
Cô luôn cảm thấy khả năng diễn đạt của mình rất tốt mà, cô chỉ định tỏ ra đáng thương một chút, chủ yếu là muốn anh đừng lúc nào cũng độc miệng như thế thôi mà?
Nhưng kết quả cuối cùng lại thành ra thế này?
Mí mắt Tần Tô giật mạnh hai cái, lập tức đứng phắt dậy: "Không không không, sao em dám làm phiền đàn anh chứ?"
Nghe vậy, khóe môi Quý Xuyên nhếch lên cười, anh đút tay vào túi quần, lần nữa nhìn về phía Tần Tô: "Anh đói rồi, đi ăn trước đây."
"......"
Nghe thấy câu này, ngọn lửa hóng hớt của mọi người lập tức bùng lên.
Ai cũng biết, nam thần huyền thoại của Thanh Bắc chưa bao giờ ăn ở căng tin cả!
Quả nhiên, gặp được người mình thích thì cái gì cũng sẽ thay đổi.
Mọi người đồng loạt gật đầu đầy đồng tình.
Còn Thư Tử Kỳ thì đứng bên bàn của Tần Tô đã lâu, chân có hơi tê rồi, nhưng hai người kia cứ tiếp tục trò chuyện qua lại như thể không hề để ý đến sự tồn tại của cô ta và Kỳ Dương vậy.
Thư Tử Kỳ tức đến mức nắm chặt vạt áo, cố gắng nhịn không phát cáu trước mặt Quý Xuyên.
Cô ta liếc mắt nhìn Tần Tô, không ngờ Tần Tô cũng tinh ý nhìn lại.
Cô gái nhỏ cau mày, bĩu môi với cô ta, ý như muốn nói: Nhìn đi, thấy chưa? Tôi nói đàn anh Quý Xuyên ghét tôi không sai mà? Giúp tôi chút chuyện nhỏ mà còn muốn bắt tôi mời một bữa cơm nữa kìa. Vậy nên cậu còn ghen tuông cái gì chứ? Người này thực sự vô cùng nham hiểm đó.
......
Thư Tử Kỳ nắm chặt rồi lại buông lỏng tay, cố gắng kéo ra một nụ cười.
Ý cô là gì? Nếu ghét cô thật thì sẽ cùng cô đến thư viện sao? Nếu ghét cô thật thì sẽ đưa cô cuốn sách nhập môn quan trọng nhất sao? Nếu ghét cô thật thì lại còn muốn cùng cô đi ăn cơm sao?
Rất tốt, vậy tôi cũng muốn được "ghét" như vậy.
Thư Tử Kỳ tức đến mức toàn thân run lên, trong khi đó, Tần Tô ôm cuốn sách dày cộp chui qua giữa cô ta và Kỳ Dương, thân hình nhỏ bé tung tăng nhảy nhót theo sau Quý Xuyên, định rời khỏi thư viện.
"Đàn anh Quý Xuyên, chẳng lẽ ngay cả bữa cơm vài đồng mà cũng muốn đàn em mời sao?"
Một giọng nói mang theo chút bông đùa vang lên từ phía sau.
Nghe vậy, bước chân Tần Tô khựng lại, không tự chủ được mà quay đầu nhìn về phía sau.
Chỉ thấy Kỳ Dương đang dựa vào bàn, đứng lười biếng, khóe môi cong lên một nụ cười nhẹ, ánh mắt mang theo chút khıêυ khí©h nhìn Quý Xuyên.
Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Tần Tô, Kỳ Dương đã biết cô có thứ mà cậu ta muốn. Nhưng cậu ta cảm thấy mình khác với Quý Xuyên, ít nhất cậu ta sẽ không đến mức bủn xỉn đến mức không tha cả một bữa cơm.
Kỳ Dương cười nhạt, nhìn Quý Xuyên đầy chế giễu, cảm thấy cái gọi là nam thần huyền thoại của Thanh Bắc cũng chỉ đến thế mà thôi.