Chỉ là, cô ta không hề biết rằng, những ánh mắt kia không phải đang nhìn cô ta, mà là nhìn người hiện đang đứng sau lưng cô ta—Quý Xuyên.
Quý Xuyên hơi cau mày, ánh mắt lạnh nhạt lướt qua Thư Tử Kỳ. Đôi môi mỏng của anh vốn mang dáng vẻ hơi nhếch tự nhiên, nhưng giờ lại mím chặt, khiến người khác cảm thấy áp lực vô hình.
“Các cô đang làm gì vậy?”
Giọng Quý Xuyên trầm ổn, được kiểm soát rất tốt, vừa không ảnh hưởng đến các sinh viên đang tự học, lại đủ để Thư Tử Kỳ nghe thấy.
Nghe vậy, Thư Tử Kỳ lập tức quay đầu lại. Khi nhìn rõ người vừa đến, vẻ mặt cô ta thoáng chốc trở nên hoảng hốt.
“Quý Xuyên học trưởng.” Cô ta lắp bắp gọi một tiếng.
Kỳ Dương đứng cạnh cũng nghe thấy giọng nói quen thuộc, bèn quay người lại.
Nhờ vậy, khoảng trống giữa hai người họ lộ ra, cho phép Tần Tô có thể nhìn thấy khung cảnh phía trước.
Cô vẫn ngồi yên ổn trên ghế, khẽ nghiêng đầu, ánh mắt hướng về phía trước không xa. Quý Xuyên đang chậm rãi bước về phía này.
Hẳn là anh nghe thấy tiếng gọi của Thư Tử Kỳ, nên sau khi đến gần, anh khẽ nâng mí mắt, lướt nhìn cô ta bằng ánh mắt thờ ơ, sau đó nhẹ gật đầu xem như chào hỏi.
“Quý Xuyên học trưởng, anh cũng đến đây tự học sao—”
“Cuốn sách tôi giới thiệu cho em, đã đọc xong chưa?”
Thư Tử Kỳ còn chưa nói hết câu, đã bị Quý Xuyên cắt ngang.
Anh thậm chí còn chẳng thèm liếc cô ta một cái.
Nụ cười trên mặt Thư Tử Kỳ khựng lại, cứng đờ.
Cô ta theo ánh mắt Quý Xuyên nhìn về phía Tần Tô, trong đôi mắt nâu nhạt đầy ắp sự ghen tị.
Quý Xuyên dáng người cao ráo, ánh mắt đen sâu tựa đá quý, bình tĩnh rơi xuống người Tần Tô. Cô cảm thấy giọng điệu của anh mang theo đầy sự trách móc và chán ghét.
Ngón tay Tần Tô vẫn đặt trên trang đầu tiên của quyển sách chuyên ngành.
Cô cúi đầu nhìn nội dung khó hiểu trên trang giấy, rồi lại ngẩng lên nhìn Quý Xuyên.
“Học trưởng, anh cũng phải mất ba ngày mới đọc xong cuốn này. Anh nghĩ em có thể đọc hết chỉ trong chốc lát sao?”
Giọng điệu của cô mang theo chút hờn giận.
Năm đó khi chọn ban, cô lại cố tình chọn vào lớp khoa học tự nhiên dù biết đó không phải thế mạnh của mình.
Cô đã nỗ lực đến mức gần như kiệt sức để thi đỗ vào ngôi trường đại học mà các học sinh khoa học tự nhiên khao khát nhất.
Cuối cùng, cô chọn học một trong những ngành danh giá nhất—Trí tuệ nhân tạo.
Thế nhưng, cô chưa từng cảm thấy hạnh phúc.
Lý do rất đơn giản: Trí tuệ nhân tạo chưa bao giờ là điều cô thực sự yêu thích.
Nhưng cô chưa bao giờ nghĩ rằng, sẽ có một ngày, có người vì cô không thích ngành học này mà tỏ ra khinh miệt cô, lại còn có kẻ vui sướиɠ khi thấy cô bị ghét bỏ.
Thế giới bây giờ đã cạnh tranh đến mức này rồi sao?
Giọng nói của cô không lớn, nhưng trong không gian tĩnh lặng của phòng tự học, lại vô cùng rõ ràng.
Những sinh viên đang học bài xung quanh đều hiếu kỳ quay sang nhìn, ánh mắt tràn đầy hứng thú xen lẫn kinh ngạc.
Hô, đây chẳng phải là màn "thần tiên đại chiến" sao?
Độ nhan sắc của họ thực sự quá cao rồi đấy!
Thư Tử Kỳ và Kỳ Dương đều không ngờ rằng, Tần Tô lại phản pháo như thể vừa uống phải thuốc nổ, dám nói ra những lời này với nam thần số một của trường đại học Thanh Bắc.
Gương mặt khó coi của Thư Tử Kỳ cuối cùng cũng giãn ra đôi chút.
Bởi vì trong mắt cô ta, với cách giao tiếp này, cho dù bây giờ Quý Xuyên không thích mình thì cũng tuyệt đối không thể thích một cô gái như Tần Tô.
Dù sao cũng chẳng có chàng trai nào lại đi thích một cô gái vừa không hiểu mình, vừa không có tiếng nói chung, lại còn luôn đối nghịch với mình cả?
Dù cô gái ấy có xinh đẹp đến đâu, thì cùng lắm cũng chỉ là một "bình hoa di động" mà thôi.
Nghĩ vậy, Thư Tử Kỳ dần dần nở nụ cười, chờ xem vẻ mặt thất vọng của Quý Xuyên.
Nhưng chờ mãi, lại chẳng thấy kết quả như mong đợi.
Quý Xuyên hơi nhướng mày, đáy mắt cong lên, ánh mắt rơi xuống trang sách trước mặt cô, dáng vẻ lười nhác mà ôn hòa.
—Dường như... biểu cảm còn có chút cưng chiều?
Đôi mắt Thư Tử Kỳ trợn to đầy khó tin. Không thể nào! Vậy những lời anh nói trong điện thoại ở hành lang khi nãy là giả sao?
Quý Xuyên hoàn toàn không để tâm đến sắc mặt của Thư Tử Kỳ.
Anh có đôi mắt cực kỳ sắc bén, ngay lập tức nhận ra con số in trên trang sách mà cô đang lật—1.
Cuối cùng cũng hiểu được tại sao cô lại không có nền tảng về trí tuệ nhân tạo.
Ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu xuống, phủ lên mái tóc của Quý Xuyên. Khuôn mặt anh tuấn, làn da trắng lạnh, ánh mắt lặng lẽ nhìn Tần Tô, chợt khẽ nheo lại.
Không gian im lặng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng hít thở.
Dường như có một suy nghĩ vụt qua, anh trầm mặc giây lát, rồi khẽ nghiêng đầu nhìn cô, hỏi một câu: