Chương 43

Những sách mà thư viện không có, CSAIL cũng có thể có.

Vậy thì, Quý Xuyên tới đây làm gì?

Kỳ Dương trầm ngâm.

Hành lang thư viện im phăng phắc.

Chỉ thấy người đàn ông đứng cạnh cửa sổ lại thản nhiên quét mắt nhìn Kỳ Dương và Thư Tử Kỳ một lần nữa, sau đó như không có gì xảy ra mà thu hồi ánh mắt, hệt như đang nhìn hai người xa lạ chưa từng gặp.

Anh quay lại, đối diện với cửa sổ, chỉ để lại một bóng lưng lạnh nhạt.

Giọng nói trầm thấp vang lên: "Mẹ, con nghĩ mình không có nhiều thời gian để lãng phí vào một người... không hề có hứng thú với trí tuệ nhân tạo."

Câu nói này vừa dứt, Kỳ Dương vẫn đứng nguyên tại chỗ suy nghĩ gì đó, còn Thư Tử Kỳ thì kéo vạt áo thun trắng của cậu ta, lôi sang phòng học bên cạnh.

Căn phòng này là phòng duy nhất đóng cửa, Kỳ Dương không thể nhìn thấy bên trong.

Cậu ta có chút khó chịu nhưng không biểu lộ ra, mặc cho Thư Tử Kỳ kéo mình đi.

Thư Tử Kỳ nắm lấy tay nắm cửa, cả người dựa vào cánh cửa gỗ màu đỏ gạch, còn Kỳ Dương đứng đối diện cô ta, khoảng cách gần đến mức nếu nhìn từ xa, trông như một cặp đôi đang hôn nhau.

Vị trí này, chỉ cần Quý Xuyên quay đầu là có thể thấy rất rõ.

Nhưng Thư Tử Kỳ dường như chẳng quan tâm đến điều đó, cô ta hưng phấn vỗ vào ngực Kỳ Dương.

"Nghe thấy chưa? Quý Xuyên không thích những người không có hứng thú với trí tuệ nhân tạo."

Kỳ Dương đút hai tay vào túi quần, cúi xuống nhìn cô ta: "Vậy thì sao?"

Nụ cười của Thư Tử Kỳ nhạt đi: "Thôi bỏ đi, nói với cậu cũng vô ích. Giờ quan trọng nhất là tìm được cuốn sách đó và cậu phải giúp tớ thi đậu vào phòng nghiên cứu CSAIL."

Nói xong, cô ta mặc kệ Kỳ Dương có vẻ mặt lạnh nhạt thế nào, cứ thế đẩy cửa phòng học bước vào.

Bên trong thư viện, trong một phòng tự học, Tần Tô từ lúc Quý Xuyên rời đi nghe điện thoại đã cầm quyển sách chuyên ngành AI dày cộp lên đọc.

Ánh nắng từ bên ngoài chiếu vào, ấm áp vô cùng.

Không biết là do tối qua ngủ không ngon hay vì trưa nay chưa ăn gì, Tần Tô cảm thấy cơ thể mệt mỏi đến cực điểm.

Đợi rất lâu mà Quý Xuyên vẫn chưa quay lại, lúc đầu cô còn ngồi thẳng lưng, nhưng dần dần cũng mềm nhũn ra.

Cuối cùng, cô không chịu nổi nữa, ôm lấy sách rồi gục xuống bàn, hoàn toàn chìm vào giấc ngủ.

Khi Thư Tử Kỳ và Kỳ Dương bước vào phòng tự học, cảnh tượng họ nhìn thấy chính là như vậy.

Phòng tự học chật kín sinh viên đã ăn trưa xong, chỉ có một chỗ trống bên cạnh cửa sổ, đối diện với vị trí trống ấy là một cô gái nhỏ đang ngủ gục.

Mái tóc mềm mại của cô buông xõa trên mặt bàn, để lộ cánh tay trắng nõn như cành sen giữa những sợi tóc. Chiếc balo đôi màu hồng của thương hiệu cao cấp Ý được cô tùy ý đặt bên cạnh.

Kỳ Dương liếc nhìn một cái, trong mắt ánh lên ý cười.

Thư Tử Kỳ đứng bên cạnh cũng nhận ra người đang nằm ngủ trên bàn chính là Tần Tô.

Tâm trạng vui vẻ lúc nãy của cô ta lập tức bị bao phủ bởi một tầng u ám.

Làm streamer lâu như vậy, Thư Tử Kỳ vốn không phải người đơn thuần.

Chỉ cần suy nghĩ một chút cũng đủ hiểu, một người như Quý Xuyên sao có thể vô duyên vô cớ xuất hiện ở phòng tự học dành cho người mới bắt đầu với trí tuệ nhân tạo?

Lý do chẳng phải quá rõ ràng sao?

Anh đi cùng ai đó đến đây.

Mà người đó là ai chứ?

Thư Tử Kỳ dán chặt ánh mắt lên cô gái vẫn đang ngủ say trên bàn, mặt lạnh lùng bước tới.

Kỳ Dương lười biếng đi theo sau, trong mắt ánh lên vẻ hứng thú như đang xem kịch hay.

Tần Tô từ nhỏ đã ngủ rất nhẹ, khi nghe thấy vài tiếng gõ trên mặt bàn, cô liền dần dần tỉnh lại từ cơn mơ màng.

“Tần Tô, nếu muốn ngủ thì có thể về ký túc xá ngủ không?”

Giọng nói có chút quen thuộc vang lên, Tần Tô khó khăn mở mắt, ngẩng đầu lên liền thấy Thư Tử Kỳ đứng bên cạnh bàn, ngón tay vẫn còn đặt trên mặt bàn.

Xem ra người vừa gõ bàn chính là cô ta.

Tần Tô chớp chớp đôi mắt đào nhỏ còn chút mơ màng, lại nhìn về phía Thư Tử Kỳ.

Cô ta đang nhìn cô với vẻ mất kiên nhẫn, trông có vẻ rất không vui.

Không đợi Tần Tô lên tiếng, Thư Tử Kỳ lại tiếp tục: “Vị trí trong phòng tự học vốn đã ít, cậu có biết khi cậu ngồi đây ngủ, có bao nhiêu bạn học muốn học mà không có chỗ không?”

Một số ánh mắt trong phòng học vụиɠ ŧяộʍ nhìn về phía này.

Tần Tô không để tâm lắm, cô chớp đôi mắt còn hơi khô, hơi nâng mí mắt lên, lúc này mới phát hiện bên cạnh Thư Tử Kỳ còn có một chàng trai cao gầy.

Nhìn kỹ lại, người này không phải ai khác, chính là Kỳ Dương – người vừa rồi ngồi cạnh cô trong buổi tọa đàm.

Kỳ Dương thấy Tần Tô chú ý đến mình, lập tức giơ tay chào hỏi đầy nhiệt tình, mang theo vẻ hứng thú khi xem kịch: