Chương 42

Sự lạnh lùng trên người anh ta tựa như tuyết tan, mang theo cái lạnh mát lành nhưng lại không khiến người khác cảm thấy khó chịu.

Khoảnh khắc ấy, Tần Tô bất giác nhớ đến một người.

Cô ấy cũng giống như Quý Xuyên, đều tràn đầy nhiệt huyết với trí tuệ nhân tạo. Nếu như có thể, với sự thông minh của cô ấy, chắc chắn cũng sẽ trở thành một người tỏa sáng rực rỡ như Quý Xuyên.

"Học trưởng, anh rất giống một người."

Tần Tô ngây ngẩn nhìn Quý Xuyên, buột miệng nói ra suy nghĩ trong lòng.

Cô chìm vào hồi ức, trong đôi mắt đào phớt hồng tựa như có những vì sao lấp lánh.

Quý Xuyên lặng lẽ quan sát cô một lúc lâu, hàng mi khẽ rung, thu lại cảm xúc vốn không nên có, kiên nhẫn hỏi: "Giống ai?"

Không biết có phải là ảo giác hay không, nhưng Tần Tô cảm thấy tâm trạng của Quý Xuyên dường như không tốt lắm.

Nhưng cảm xúc ấy rất mơ hồ, giống như một mớ chỉ rối, không tìm thấy được đầu mối.

"Ù... ù... ù..."

Đúng lúc này, điện thoại của Quý Xuyên rung lên.

Anh thu lại ánh mắt, trầm ngâm nhìn màn hình điện thoại, giữa chân mày thoáng hiện chút u ám.

Cuối hành lang thư viện có một ô cửa sổ mở, ánh nắng xuyên qua, phản chiếu trên sàn nhà láng bóng một vẻ yên tĩnh.

Quý Xuyên bước đi trong hành lang dài, dáng người cao ráo, tuấn tú nhưng toát lên vẻ xa cách và kiêu bạc.

Anh đi đến bên cửa sổ, ấn nút nhận cuộc gọi trên điện thoại.

Giọng nói của mẹ anh, Lý Nhiên, vang lên từ đầu dây bên kia: "Tiểu Xuyên, con đang bận sao?"

"Không ạ."

Quý Xuyên cụp mắt xuống, khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc.

Lý Nhiên: "Vậy thì tốt, nhân tiện con qua lớp trí tuệ nhân tạo của sinh viên năm nhất tìm giúp mẹ cô em họ bên nhà dì Liên đi."

Hành lang yên tĩnh, chỉ có giọng nói của Lý Nhiên truyền qua loa điện thoại—

"Hôm nay dì Liên của con gọi điện tới, đặc biệt nhờ mẹ chăm sóc cô bé ấy. Biết con bận nên mẹ vốn không định làm phiền, nhưng vừa rồi mẹ và ba con nhận được thông báo đột xuất phải đi công tác vài ngày ở tỉnh ngoài. Vì vậy chuyện này đành giao cho con thôi."

Hàng mi dài của Quý Xuyên hơi cụp xuống, che đi tia sáng trong mắt. Đầu ngón tay anh đặt trên bệ cửa sổ, gõ nhịp nhẹ nhàng.

Vậy là lại bắt anh trông trẻ con sao?

Quý Xuyên còn chưa kịp mở miệng, đầu dây bên kia đã vang lên tiếng mở va li, dường như mẹ anh đang sắp xếp hành lý để đi công tác.

Từ xa, giọng của ba anh, Quý Bồi Lâm, vọng lại: "Bà Lý, đã nói rõ với con trai chưa? Nhanh lên, không là trễ tàu cao tốc đấy!"

"Giục cái gì mà giục? Tôi còn chưa nói hết với con!" Lý Nhiên quay sang cằn nhằn.

Nhà cửa lúc nào cũng ầm ĩ như thế, Quý Xuyên đã quen rồi. Anh im lặng chờ mẹ tiếp tục.

Không lâu sau, Lý Nhiên quay lại với điện thoại.

Cuộc gọi hôm đó ở buổi họp mặt nhỏ khiến bà có chút bất an.

Giọng bà trầm xuống: "Cô bé đó rất đáng yêu, nếu con gặp rồi chắc chắn sẽ thích. Nhưng mẹ nghe dì Liên nói, hình như con bé không hiểu biết nhiều về trí tuệ nhân tạo, nên mẹ hy vọng con có thể giúp đỡ nó một chút."

Không khí chững lại vài giây sau lời nói của bà.

"Tiểu Xuyên, con vẫn đang nghe chứ?"

Giọng mẹ lại vang lên bên tai, Quý Xuyên khẽ nâng mi mắt, còn chưa kịp trả lời thì một tiếng động nhỏ vang lên từ thang máy ở cuối hành lang.

Cửa thang máy mở ra.

Quý Xuyên lạnh nhạt nghiêng đầu nhìn, thấy một nam một nữ từ trong bước ra, đi về phía anh.

Thị lực của Quý Xuyên rất tốt.

Cô gái hơi cau mày, ngẩng đầu phàn nàn với chàng trai bên cạnh: "Tớ đã nói cuốn sách đó ở tầng này rồi mà cậu không tin, làm tớ tốn bao nhiêu thời gian."

Chàng trai chỉ khẽ cười mà không nói gì, ánh mắt lướt qua những phòng học dọc lối đi, có vẻ không tập trung lắm.

Họ càng lúc càng tới gần.

Cô gái là người đầu tiên nhận ra sự có mặt của Quý Xuyên.

Cô ta nheo mắt nhìn sang, khi trông rõ khuôn mặt anh, bước chân bất giác khựng lại.

Quý Xuyên lạnh nhạt lướt nhìn cô ta một cái rồi rời mắt. Xưa nay, anh không có hứng thú với những người không liên quan.

Nhưng Thư Tử Kỳ, người vừa chạm mắt với anh, thì lại không giữ được bình tĩnh.

Dưới ánh sáng bên cửa sổ, Quý Xuyên cao ráo, tuấn tú, trên người còn mang theo một loại khí chất kiêu bạc khó diễn tả.

Thư Tử Kỳ không tin nổi, chọc nhẹ vào tay Kỳ Dương rồi hất cằm về phía Quý Xuyên: "Người đó là Quý Xuyên đúng không?"

Kỳ Dương bị hỏi vậy liền thu ánh mắt đang nhìn chỗ khác lại, theo hướng chỉ của cô ta mà nhìn sang, vừa hay bắt gặp đôi mắt đen trầm ổn của Quý Xuyên.

Quý Xuyên thản nhiên nhìn qua, tay vẫn đang cầm điện thoại, như thể đang nói chuyện nhưng trên mặt lại lộ vẻ mất kiên nhẫn.

Kỳ Dương bất giác nhíu mày, trong lòng dâng lên cảm giác nguy cơ nào đó.

Nghe nói phòng nghiên cứu CSAIL sở hữu kho dữ liệu về trí tuệ nhân tạo đầy đủ nhất trong nước, tất cả sách về AI trong thư viện ở đây đều có.