Hàng lông mày thanh tú của Tần Tô hơi nhíu lại, không nhịn được mà ngẩng đầu nhìn về phía Quý Xuyên.
Anh đứng cạnh cửa sổ, dáng người cao lớn che mất một khoảng ánh sáng, những đường nét gương mặt thanh tú, sạch sẽ ẩn mình trong bóng tối.
Lúc này, anh đang cúi đầu nhìn cô, đôi mắt đen láy mang theo ý cười nhàn nhạt.
Chỉ với nụ cười ấy, Tần Tô đã cảm thấy người này chắc chắn chẳng có ý tốt gì cả.
Cô im lặng hai giây, hé miệng định từ chối dứt khoát lần nữa.
Nhưng dường như Quý Xuyên đã nhìn thấu suy nghĩ của cô, chẳng để lại cơ hội nào: "Ừ, vậy đi thôi."
Nói xong, anh đút tay vào túi, xoay người đi về phía cầu thang.
Tần Tô nhìn bóng lưng lười biếng của anh, chân mày cau lại chặt hơn.
Đi đâu chứ?
Nhìn dáng vẻ này, anh không giống như định giúp cô học hành mà có vẻ như muốn tìm một nơi vắng người để tính sổ chuyện trước đây hơn.
Nghĩ vậy, Tần Tô không khỏi hoài nghi—chẳng lẽ truyền kỳ Thanh Bắc lại nhỏ nhen đến mức này sao?
*Thanh Bắc: Thanh Hoa và Bắc Đại, hai trường đại học danh tiếng hàng đầu Trung Quốc.
"Tô Tô, còn ngẩn ra làm gì thế? Cơ hội tốt như vậy đừng có lãng phí! Được ở riêng với truyền kỳ Thanh Bắc, có người còn cầu mà không được đấy!"
Lâm Viện nói một tràng dài, Tần Tô vừa định quay lại phản bác rằng ai thích thì cứ lấy đi, cô không cần, thì phía sau lưng bỗng bị ai đó đẩy mạnh, cả người lao về phía trước gần một mét, khoảng cách với Quý Xuyên chỉ còn nửa mét.
Cô không dám tin quay đầu lại, liền thấy Lâm Viện và Đoạn Tình đều siết chặt nắm tay, làm động tác cổ vũ "fighting".
"..."
Tần Tô im lặng, thật sâu nhìn hai người họ một cái, rồi bất đắc dĩ đành phải bước theo Quý Xuyên.
"Học trưởng, chúng ta đi đâu thế?"
Tần Tô thu lại ánh mắt, đi bên cạnh Quý Xuyên, giả vờ thản nhiên hỏi.
Anh không nhìn cô, ngắn gọn đáp: "Thư viện."
Thư viện?
Vậy là anh đã nghe thấy lời cô nói khi nãy sao?
"Học trưởng," Tần Tô nghiêng đầu nhìn anh, "Thư viện em có thể tự đi được."
Nghe vậy, khuôn mặt Quý Xuyên không biểu cảm gì, anh hơi nghiêng đầu, đường nét quai hàm sắc nét hiện rõ: "Em cần hướng dẫn chuyên môn."
Tần Tô im lặng trong chốc lát, ý anh là thực sự muốn giúp cô? Tại sao chứ?
Một lúc lâu sau, cô vẫn không hiểu được.
"Đừng hiểu lầm," sau vài giây yên tĩnh, dường như Quý Xuyên biết rõ suy nghĩ của cô, bỗng nhiên nói: "Anh chỉ là không thể chịu nổi việc một người anh quen biết lại ngu dốt như vậy."
"..."
Xin lỗi vì đã quá ngu dốt nhé.
Tần Tô thức thời ngậm miệng, lặng lẽ đi theo anh.
Mặc dù người này miệng lưỡi cay nghiệt, nhưng không thể phủ nhận, trong lĩnh vực trí tuệ nhân tạo, anh thực sự là một người thầy xuất sắc.
Cô lại nhớ đến cảnh khi nãy trong giảng đường, lúc anh đứng trên bục giảng giải quyết vấn đề cho các sinh viên, ung dung và điềm tĩnh biết bao.
Hai người rời khỏi khu giảng đường, đúng lúc giữa trưa, ánh nắng gay gắt.
Con đường chính trong trường học có rất nhiều sinh viên qua lại, Quý Xuyên và Tần Tô sóng bước giữa dòng người.
Nhưng vì ngoại hình quá mức nổi bật, cả hai trông vô cùng thu hút.
Ánh mắt mọi người không khỏi đổ dồn về phía họ.
"Đó có phải là truyền kỳ Thanh Bắc, Quý Xuyên không? Cô gái đi cạnh anh ấy xinh quá! Họ là người yêu à?"
"Đây là cặp đôi thần tiên gì thế này, còn đẹp đôi hơn cả minh tinh nữa!"
...
Những lời bàn tán không to không nhỏ, nhưng đủ để lọt vào tai Tần Tô.
Cây liễu hai bên đường khẽ lay động theo gió, ánh nắng len qua kẽ lá, rọi xuống mặt đường thành từng mảng bóng loang lổ.
Tần Tô ngẩng đầu nhìn Quý Xuyên, cậu thiếu niên ấy dường như đang bước đi trong ánh sáng, sạch sẽ và rực rỡ, không biết đã khiến bao nhiêu người say mê.
Cô có thể nghe thấy lời bàn tán xung quanh, vậy Quý Xuyên hẳn cũng nghe thấy.
Thế nhưng anh vẫn cứ thản nhiên bước đi, chẳng bận tâm chút nào đến ánh mắt hay suy nghĩ của người khác.
Không hề né tránh.
Tần Tô chớp mắt, lại nhớ đến chuyện chỉ vì Lâm Viện đăng một bài về anh đeo khẩu trang mà đã khiến diễn đàn trường bùng nổ.
Bây giờ chẳng phải rất nguy hiểm sao?
Nghĩ vậy, Tần Tô cúi đầu, khẽ mím đôi môi có chút khô ráp vì thời tiết hanh khô, sau đó lặng lẽ lấy từ trong ba lô ra một chiếc khẩu trang dùng một lần, xé bao bì rồi đeo lên mặt.
Quý Xuyên chú ý đến động tác của Tần Tô, liếc nhìn cô một cái.
Cô gái nhỏ đeo khẩu trang y tế màu xanh nhạt, lỏng lẻo che gần hết khuôn mặt, chỉ lộ ra đôi mắt to tròn, thấp thoáng vẻ sợ hãi nhìn quanh bốn phía.
Dưới ánh nắng, làn da cô hơi ửng hồng, yếu ớt như một nụ hoa trong nhà kính chưa từng trải qua mưa gió.
Khóe môi Quý Xuyên khẽ nhếch lên một đường cong mờ nhạt.
Ha, đúng là sợ dính dáng đến anh thật.
Khi Tần Tô và Quý Xuyên đến thư viện, bên trong không có nhiều người.