Bóng dáng cao ráo, tuấn tú đứng bên khung cửa. Anh giơ bàn tay thon dài, nhẹ nhàng đặt lên mép cửa, đẩy một cái, cửa lớp lại đóng chặt.
Anh hơi cúi đầu, một tay đút vào túi quần, bước từng bước dài lên bục giảng.
Khuôn mặt nghiêng sắc nét hướng về phía đám đông, đôi mắt đen sâu thẳm hơi cụp xuống, ánh nắng chiếu vào, phủ lên người anh ta một tầng khí chất lạnh lùng, cấm dục.
!!!
Tần Tô lập tức trợn tròn mắt.
Người thuyết trình… sao có thể là Quý Xuyên?!!
Sao có thể chứ?!!!
Chẳng phải lúc nãy ở cửa cô còn hỏi anh có biết tên mình không sao?
A… cái lời xin lỗi qua loa kia…
Tần Tô vò đầu bứt tóc, suýt nữa đã không giữ được nét mặt bình tĩnh mà mình luôn tuân thủ từ bé đến giờ.
Cô ngước mắt nhìn về phía Quý Xuyên, đúng lúc bắt gặp ánh mắt anh cũng đang hướng về mình.
Ánh mắt sâu thẳm đen láy, yên tĩnh phủ xuống. Khóe môi dường như còn mang theo một nụ cười nhạt nhòa.
Giống như đang nói: Lại gặp nhau rồi nhỉ?
Khuôn mặt nhỏ của Tần Tô nhăn thành một đống.
Tại sao?
Tại sao lại như vậy?
Cô lại phải trải qua cảnh tượng xấu hổ đến chết hai lần, mà còn là với cùng một người nữa chứ!!!
“Cậu và anh ta quen nhau à?”
Bên cạnh, Kỳ Dương hỏi một cách có vẻ tùy ý.
Tần Tô còn chưa kịp nói gì, Lâm Viện đã kích động ôm lấy cánh tay cô mà lắc mạnh: “Tô Tô! Nam thần của cậu đến rồi! Nam thần của cậu đó!!!”
“……”
Nam thần cái gì chứ?!
Là tai họa thì có!
Tần Tô không nói gì, cô cúi đầu mở máy tính xách tay với vẻ mặt đầy thành kính, cố tỏ ra chăm chỉ học hành.
Chỉ mong rằng cô có thể bình an vượt qua buổi diễn thuyết này.
Kỳ Dương rất nhạy bén nhận ra điều khác thường, cậu ta khẽ cười, ghé sát tai Tần Tô tiếp tục nói: "Nghe nói Quý Xuyên là tổ trưởng ác ma nổi tiếng trong phòng thí nghiệm của Hà Hồng, chỉ cần có anh ta ở đó, thành viên trong nhóm tuyệt đối không được đi trễ. Ha, thật nực cười, một người luôn đặt ra tiêu chuẩn cao cho người khác, lại có thể mắc sai lầm nghiêm trọng như vậy trước toàn bộ sinh viên năm nhất."
"......"
Trong lời của Kỳ Dương có chút ý tứ giễu cợt, nhưng Tần Tô không quan tâm đến điều đó.
Rõ ràng Quý Xuyên đã đến cửa lớp, tại sao anh không vào cùng cô?
Chẳng lẽ là sợ bị người khác thấy hai người họ đi cùng nhau rồi hiểu lầm?
Nghĩ đến đây, Tần Tô không kìm được mà ngẩng đầu lên, lần nữa nhìn về phía người đàn ông trên bục giảng.