Tần Tô lập tức hiểu ý cô ta, nhưng cũng không ép buộc.
Cô thu lại ánh mắt, nhìn nam sinh trước mặt với đôi mắt đào hoa tĩnh lặng, rồi lễ phép nói: “Vậy thì cảm ơn cậu.”
Giọng cô gái trong trẻo nhẹ nhàng, nghe rất đáng yêu. Kỳ Dương không kìm được mà khẽ mím môi cười, nhường đường cho ba người họ vào chỗ.
Kỳ Dương nói: “Chúng ta cùng lớp cả, đừng khách sáo.”
Thế là Tần Tô ngồi xuống bên cạnh Kỳ Dương, còn Lâm Viện và Đoạn Tình ngồi phía ngoài.
Nhìn thấy Tần Tô ngồi cạnh Kỳ Dương, trong lòng Thư Tử Kỳ chợt dâng lên một cảm giác khó chịu.
Kỳ Dương cũng là sinh viên năm nhất. Anh chàng có ngoại hình điển trai, lại còn là một blogger chuyên về nội dung phim ảnh, quen biết Thư Tử Kỳ từ rất sớm.
Người này mắt nhìn khá cao, bình thường trước mặt con gái luôn giữ dáng vẻ lạnh lùng khó gần.
Hơn nữa, cậu ta có lượng người theo dõi cực kỳ đông đảo, vì vậy trong giới hot streamer, việc quen biết Kỳ Dương là một điều rất đáng tự hào.
Thư Tử Kỳ không ngờ cậu ta lại nhiệt tình với Tần Tô như vậy.
Phải biết rằng lần đầu tiên cô ta gặp Kỳ Dương, người này bày ra bộ dáng cao ngạo, khinh khỉnh, nghĩ lại mà vẫn thấy ấm ức.
Thư Tử Kỳ siết chặt cây bút trong tay, tức tối lườm về phía bóng lưng của Tần Tô.
Chàng trai đứng trước mặt Thư Tử Kỳ đeo kính gọng đen, trên tay cầm giấy bút, nhưng ánh mắt lại hướng về phía Tần Tô, nhìn đến mức ngẩn người.
Thư Tử Kỳ cau mày, đôi mắt màu nâu thoáng vẻ bực bội, cô ta gõ gõ cây bút lên bàn: “Cậu còn muốn ký tên không?”
Cậu trai kia được nhắc nhở mới giật mình thu lại ánh mắt, đẩy gọng kính lên, khuôn mặt trắng trẻo thoáng ửng đỏ: “À, muốn, muốn chứ.”
Cậu ta đặt giấy bút xuống trước mặt Thư Tử Kỳ. Cô ta tiện tay ký vài nét cho có lệ, định đánh nhanh rút gọn.
Đúng lúc này, phía sau cậu ta có người nhỏ giọng bàn tán—
“Đẹp thật đấy, đây mới đúng là hoa khôi trường chứ?”
“Đồng ý! Hay đi hỏi tên cô ấy nhỉ?”
“Nghĩ gì vậy? Hoa khôi trường cũng là người chúng ta có thể với tới à? Cẩn thận lại thành chó săn.”
“Xinh thế này, theo đuổi thì sao chứ? Dù thế nào cũng thấy đáng mà.”
“Này, ký tên cái gì nữa? Không có hứng thú rồi. Cảm giác mình vừa làm trò hề trước mặt cô ấy.”
“Đúng đó, chuông vào lớp mới reo phải không? Đi thôi, mất hứng rồi.”
…
Vừa nói xong, đám nam sinh xếp hàng đợi ký tên lúc nãy liền tản đi hết, ai nấy vội vàng trở về chỗ ngồi, nhưng trên đường đi vẫn không quên liếc nhìn Tần Tô thêm mấy lần.