Tất cả ánh mắt đều đang dán chặt vào cô, như thể ai đó vừa bấm nút dừng hình.
Cả lớp im phăng phắc.
Nụ cười của Tần Tô cứng lại trên môi, cảm giác thư thái vừa rồi dần căng thẳng trở lại.
Cô siết nhẹ lấy chiếc cốc trong tay, điều chỉnh tâm trạng rồi mím môi quan sát tình hình trước mắt.
Lớp học có khoảng hai trăm người, con số này lớn hơn nhiều so với số sinh viên trong khoa của cô.
Ở lối đi bên phải phía cuối lớp có một hàng dài các nam sinh đang xếp hàng. Ai nấy đều cầm theo giấy bút, lúc này cũng quay đầu nhìn về phía cô.
Tần Tô hơi nhíu mày, tình huống này sao trông giống như một buổi gặp mặt fan thế này? Nhưng cô lại không nhìn rõ người đang ngồi ở cuối hàng là ai.
“Tiểu Tô, bọn tớ ở đây này!”
Giọng của Lâm Viện không lớn, nhưng trong căn phòng yên ắng lại vang lên khá rõ ràng.
Tần Tô nhìn về phía cô ấy, thấy Lâm Viện và Đoạn Tình đang đứng ở cuối hàng dài, có vẻ như vẫn chưa tìm được chỗ ngồi.
Dưới ánh mắt của bao nhiêu người, Tần Tô khẽ siết chặt quai balo, bước từng bậc thang hướng về phía họ.
Lúc này, Thư Tử Kỳ đang cúi đầu ký tên cho ai đó, bỗng nghe thấy vài nam sinh phía sau người kia bàn tán:
“Cô gái này cũng là sinh viên năm nhất à? Xinh thật đấy.”
“Ơ, cô ấy đang đi về phía này kìa, hình như là không có chỗ ngồi.”
Không khí trở nên xôn xao, Thư Tử Kỳ ngẩng đầu lên, liền thấy hàng dài người vừa xếp ngay ngắn lúc nãy giờ đã tách thành hai bên, để lộ ra một lối đi thẳng tắp.
Cô gái đứng ở đầu bên kia mặc váy trắng, mái tóc dài đen nhánh buông xõa.
Ánh nắng chiếu xuyên qua cửa sổ, phủ lên làn da trắng mịn của cô, đôi mắt đào hoa chớp nhẹ, rực rỡ đến mức thu hút mọi ánh nhìn.
Sắc mặt Thư Tử Kỳ có chút khó coi, cô ta giả vờ hờ hững vén lọn tóc mai ra sau tai, rồi cúi đầu tiếp tục ký tên, như thể không nhìn thấy Tần Tô đang đi tới.
“Bạn học, các cậu ngồi bên này đi, ở đây còn ba chỗ trống, vừa đủ cho ba người.”
Một nam sinh cao gầy ngồi ở hàng ghế phía trước Thư Tử Kỳ đứng dậy, mỉm cười nói với Tần Tô khi cô đã đi đến gần.
Tần Tô nhìn thoáng qua hàng ghế phía sau, chỗ Thư Tử Kỳ đang ngồi, thấy cả một dãy bên cạnh cô ta vẫn còn trống.
Hóa ra hàng người lúc nãy là đang xếp hàng xin chữ ký của cô ta.
Thư Tử Kỳ vẫn cúi đầu, không nói một lời.