Chương 29

Trong lòng Tần Tô đấu tranh kịch liệt một hồi, cuối cùng cũng cam chịu mà cúi đầu.

Chẳng phải có câu nói rất đúng sao?

Lời đã nói ra, như bát nước hắt đi.

Chắc chuyện này không cứu vãn được rồi nhỉ?

Tần Tô buồn bã trong giây lát, nhưng vẫn cảm thấy mình nên đối mặt với lỗi lầm của bản thân.

Vì thế, cô nghiêm túc nhìn Quý Xuyên: "Học trưởng, xin lỗi, em sai rồi."

Quý Xuyên nhướng mày, như thể vừa nghe thấy điều gì thú vị lắm.

Anh che môi, khẽ ho một tiếng, ánh mắt lóe lên tia sáng vụn vặt: "Ừm, sai chỗ nào?"

Giọng nói khàn khàn vang lên từ phía trên, kéo Tần Tô tỉnh khỏi sự mê hoặc của gương mặt đẹp trai trước mắt.

Vậy nên bây giờ còn phải làm một bài kiểm điểm sâu sắc nữa sao?

Tần Tô hơi miễn cưỡng, trong đầu nhanh chóng xoay chuyển suy nghĩ, cảm thấy chắc do gần đây vận may kém quá nên mới liên tục đυ.ng trúng Quý Xuyên.

Biết đâu chờ qua khoảng thời gian này, anh sẽ hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của cô.

Nghĩ vậy, cô chớp mắt, thử thăm dò: "Học trưởng, không biết anh có biết tên em không?"

Quý Xuyên hờ hững nhìn cô, đôi mắt sâu lắng khẽ nheo lại, sắc bén vô cùng.

Từ biểu cảm này của anh, Tần Tô bạo gan suy đoán rằng có lẽ Quý Xuyên không biết tên cô thật.

Nếu đã vậy, với một người nổi bật như anh, dù bây giờ có biết cô học năm nào đi nữa, nhưng theo thời gian, những sự kiện quan trọng khác cứ liên tục diễn ra, làm sao anh có thể nhớ mãi một nhân vật nhỏ bé vô danh như cô chứ?

Nghĩ đến đây, lòng Tần Tô nhẹ hẳn đi.

Tốt rồi, vậy khỏi cần kiểm điểm dài dòng nữa, hơn nữa hội thảo sắp bắt đầu rồi, cô không muốn lãng phí thời gian ở đây.

Tần Tô mỉm cười với Quý Xuyên: "Vậy học trưởng, em đi trước nhé."

Nói xong, cô không chờ phản ứng của anh, lập tức xoay người, nhanh như chớp đẩy cửa chạy vào phòng hội thảo.

Còn Quý Xuyên đứng phía sau, ánh mắt dừng lại trên mái tóc dài khẽ tung lên của cô vài giây, bỗng nhiên cúi đầu bật cười khẽ.

Tần Tô vừa bước vào phòng hội thảo thì chuông báo vào lớp cũng vang lên.

Cô quay đầu nhìn ra cửa, xác nhận rằng Quý Xuyên không đuổi theo, mới thở phào nhẹ nhõm.

May mà người thuyết trình vẫn chưa đến, vậy thì buổi học đầu tiên ở đại học này xem như chưa bị trễ rồi nhỉ?

Đôi mắt đào hoa của Tần Tô ánh lên ý cười, cô vui vẻ quay đầu lại.

Nhưng ngay khi ánh mắt lướt qua căn phòng rộng lớn bậc thang, cô chợt nhận ra rằng nơi này đã chật kín người.