Cửa lớp mở rộng, bên trong rôm rả tiếng trò chuyện, có vẻ giảng viên vẫn chưa đến.
Cảm giác căng thẳng của Tần Tô dịu đi đôi chút, cô ngẩng đầu nhìn biển lớp ghi “Lớp 23”.
Thật sự đến nơi rồi.
Tần Tô khẽ cong môi, bước đến cạnh Quý Xuyên, quay đầu nói: “Cảm ơn học trưởng, em vào trước nhé.”
Quý Xuyên đột nhiên quay sang, ánh mắt mang theo chút ý vị khó đoán.
“Học muội.” Anh gọi nhẹ một tiếng.
Tần Tô nghe thấy cách xưng hô này, còn tưởng mình nghe nhầm.
Cô ngẩng đầu, chớp chớp mắt nhìn chằm chằm vào Quý Xuyên.
Chỉ thấy Quý Xuyên đứng đó với dáng vẻ hết sức thả lỏng, khóe môi cong nhẹ, đôi mắt trong trẻo như có mực nước chậm rãi loang ra. Anh hờ hững cất giọng: "Không biết đàn em đã từng nghe qua câu chuyện Đông Quách tiên sinh và con sói hoặc nông dân và con rắn chưa?"
"Hả?"
Tần Tô sững sờ một chút.
Cô cảm thấy quan hệ giữa mình và Quý Xuyên chỉ mới gặp nhau hai lần, chắc chưa đến mức thê thảm như trong mấy câu chuyện đó chứ?
Chẳng lẽ cô đã bỏ lỡ điều gì sao?
Tần Tô suy nghĩ thật lâu vẫn không hiểu nổi làm sao mà mình lại biến thành "sói" và "rắn" trong miệng anh, vì thế đành phải quay sang nhìn Quý Xuyên lần nữa.
Cơn gió nhẹ thổi qua làm rối mái tóc đen ngắn của chàng trai, đôi mắt anh sáng đến kinh người, khóe môi cong lên một nụ cười như có như không.
Anh khẽ nhướng mí mắt nhìn qua, giọng điệu thong thả: "Anh giúp đàn em, thế tại sao đàn em lại đi khắp nơi lan truyền điều không hay về anh?"
???
"Cái... cái gì cơ?"
Tần Tô lắp bắp, não bộ như bị treo máy. "En không hiểu lắm ý của học trưởng."
Những âm thanh ồn ào trong lớp học truyền ra dọc theo bức tường, còn Quý Xuyên thì vẫn điềm nhiên như cũ.
Anh đút tay vào túi quần, lười biếng cúi người xuống, tiến sát đến trước mặt Tần Tô, nheo mắt lại: "Những lời đàn em vừa nói trong căn-tin, anh đều nghe thấy cả rồi."
"......"
Tần Tô đờ đẫn mất một giây, cảnh tượng trong căn-tin lập tức hiện lên như một thước phim quay chậm.
— "Thật ra mọi người không biết đấy thôi, học trưởng Quý Xuyên cũng khá là... đáng sợ."
Cả người Tần Tô run lên một cái, rồi cứng nhắc ngẩng đầu nhìn Quý Xuyên.
Chẳng lẽ anh nghe thấy câu đó rồi?
Quý Xuyên đang đứng nhìn cô từ trên cao, ánh mắt đen sâu thẳm, dường như đã nhìn thấu suy nghĩ của cô.
"Lúc đó, anh ngồi ngay sau lưng đàn em."
!!!
A, học trưởng, nghe em ngụy biện đi mà.
Không không! Học trưởng, nghe em giải thích đi.