Nói xong, cô không kịp cất ly nước vào balo, trực tiếp vượt qua Quý Xuyên chạy ra ngoài.
Ngay khi bước khỏi phòng nước, cô mới phát hiện một vấn đề còn nghiêm trọng hơn.
Hình như cô chỉ xem thông báo trong nhóm lớp, trên đó viết rằng “Buổi tọa đàm tân sinh viên diễn ra tại lớp 23, khu B, tòa nhà tọa đàm”.
Nhưng lớp 23, khu B rốt cuộc ở đâu?
Tần Tô đứng yên tại chỗ, nhìn hành lang vắng lặng, nhất thời rơi vào mông lung.
Lúc này, Quý Xuyên cũng bước ra khỏi phòng nước.
Anh dường như không nhìn thấy cô, chỉ sải đôi chân dài, đi thẳng về phía khúc quanh của hành lang.
Hay là hỏi anh nhỉ?
Dù có chút đáng sợ khi tiếp xúc với anh, nhưng vẫn tốt hơn là bị trễ giờ.
Tần Tô lén nhìn bóng lưng cao ráo, thanh tú của anh, trong lòng giằng co một chút rồi nhanh chóng thỏa hiệp.
Cô ôm ly nước trong tay, vừa chạy, balo trên vai đung đưa va chạm, phát ra tiếng động vang vọng trong hành lang.
Không biết có phải ảo giác hay không, nhưng cô cảm thấy bước chân của người phía trước dường như cố tình chậm lại.
“Học trưởng, xin hỏi,” khi Tần Tô đuổi kịp Quý Xuyên, cô đã thở hổn hển, phải điều chỉnh một chút rồi mới tiếp tục: “Anh có biết lớp 23, khu B đi hướng nào không?”
Ánh sáng thay đổi theo nhịp bước.
Quý Xuyên im lặng nhìn cô vài giây, khóe môi khẽ phát ra một tiếng cười nhạt.
Không rõ là giễu cợt hay thật sự bị chọc cười.
Tần Tô không thể phân biệt, chỉ có thể ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt sâu thẳm tĩnh mịch của anh trong ánh sáng lờ mờ, nhất thời ngẩn ngơ.
Quý Xuyên không nói thêm gì, chỉ xoay người, sải bước đi thẳng về phía trước với dáng vẻ lạnh lùng.
A, bị cười nhạo rồi.
Tần Tô đột nhiên tỉnh ngộ, cô cúi mắt, khẽ mím môi.
Thôi vậy, tự tìm cách khác đi.
“Không đi sao?”
Đột nhiên, giọng nói quen thuộc truyền đến từ phía trước.
Tần Tô không dám tin, ngẩng đầu.
Quý Xuyên đứng cách đó không xa, quay lại nhìn cô một cách lặng lẽ.
Ý gì đây? Anh định dẫn đường cho cô sao?
Nghĩ đến khả năng này, Tần Tô có chút bối rối xen lẫn bất ngờ.
Do dự một giây, cô ngoan ngoãn chạy theo.
Bước chân Quý Xuyên vững chãi, Tần Tô đi theo sau, leo lên tầng hai.
Vài ô cửa sổ mở ra, gió thu lùa vào, mang theo hương trà thanh mát từ người thiếu niên phía trước.
Tần Tô ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, len lén nhìn bóng lưng anh thêm vài lần.
“Đến rồi.”
Quý Xuyên dừng lại trước một lớp học nhưng không quay đầu.