Chương 6

Anh nghe thấy tiếng động từ bên ngoài truyền vào.

Nhà vệ sinh không xa phòng khách, anh nghe thấy người nhà Phương Chân Viên chào hỏi: "Tiểu Dụ, mau vào đi, mẹ con khóc lâu lắm rồi."

Trần Huyền ho khan mấy tiếng, tự xoa xoa bụng, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa, trên thái dương lại rịn ra mấy giọt mồ hôi lạnh do đau đớn.

Ngoài cửa có tiếng bước chân giẫm trên sàn, là Phương Dụ đã vào.

"Sao lại về nhanh thế?"

Phương Chân Viên sụt sịt lau nước mắt, giọng vẫn còn chút nghẹn ngào, nghe ra là đang cố gắng tỏ vẻ tỉnh táo.

"Vừa hay có triển lãm cá nhân ở Lễ Hải."

Giọng Phương Dụ lạnh lẽo, nghe có vẻ hơi xa cách với mẹ cậu, không biết có phải là ảo giác của Trần Huyền không.

"Thật trùng hợp, tôi đang ở trong nước, nên đến nhanh thôi." Phương Dụ nói: “Về sớm, mẹ không hoan nghênh sao?"

"Sao lại thế được, con nói vớ vẩn gì vậy, con là con trai của mẹ mà." Phương Chân Viên vội vàng nói: “Về nước mà không nói với mẹ một tiếng, làm mẹ giật mình."

"Có người còn giật mình hơn mẹ nữa kìa." Phương Dụ nói.

Trần Huyền: "..."

Anh nghe ra câu nói này của Phương Dụ là nói cho anh nghe.

Đúng là nói móc... Cũng tốt, nói móc còn hơn là xông vào chửi rủa.

Trần Huyền ho mạnh vài tiếng, làm sạch cảm giác khó chịu trong cổ họng, ngồi thẳng dậy. Nhìn bồn cầu đầy máu, anh cười khổ mấy tiếng, vịn vào thành bồn cầu, mượn lực đứng dậy, rồi nhấn nút xả nước, cuốn trôi hết nước lẫn máu đi.

Anh loạng choạng đi đến trước bồn rửa mặt, nhìn mình trong gương.

Thật đúng là một khuôn mặt gầy trơ xương, quầng thâm dưới mắt đậm đặc như thể bị bôi hai vệt mực lên, môi thì khô khốc toàn máu, trông chẳng khác nào một bộ xương khô khoác da người.

Trần Huyền càng nhìn mình càng thấy xấu xí, lại nghĩ đến Phương Dụ bên ngoài, đột nhiên anh lại bật cười.

Trần Huyền tháo kính, vốc hai vốc nước lên mặt, rồi rửa miệng súc miệng sạch sẽ, sau đó đeo lại kính, tắt đèn và hệ thống sưởi thông gió, mở cửa bước ra.

Phương Dụ đang đứng cạnh cửa sổ phòng khách, quay lưng lại với anh, nhìn xuống quang cảnh bên dưới.

Trong nhà sưởi ấm rất tốt, cậu đã cởi chiếc áo khoác gió dài màu đen, chỉ mặc một chiếc áo len màu xám ấm áp, trên cổ đeo hai ba vòng dây chuyền bạc.

Nghe tiếng mở cửa, cậu quay đầu lại, đôi mắt phượng lạnh lùng liếc nhìn anh một cái rồi lại quay đi.

Trái tim Trần Huyền khẽ chao đảo.

Sau một lúc sững sờ, Trần Huyền nghiêng đầu, mới thấy một đám họ hàng ban đầu đứng ngoài cửa và trong phòng ngủ đều đã tụ lại gần, từng cặp mắt đảo như rang lạc trên người anh và Phương Dụ.

Trần Huyền đóng cửa nhà vệ sinh, chỉnh lại chiếc áo khoác đen trên người mấy lần, rồi quay người bước ra ngoài.

Vừa đi được hai bước, Phương Chân Viên đã gọi anh lại: “Trần Huyền.”

Bước chân Trần Huyền khựng lại.

Trong lòng thầm mắng chửi cô ta một hồi, Trần Huyền cười nói ngẩng đầu lên: “Chuyện gì vậy?”

“Cậu đã gọi nhà tang lễ chưa?” Phương Chân Viên hỏi: “Cậu nói cậu sẽ lo cho… sẽ lo cho ông Trần mà, đúng không?”

“À, đương nhiên rồi, đương nhiên rồi. Tôi chưa tìm, lát nữa tôi sẽ xuống gọi điện thoại tìm người.”

“Cậu xem.” Phương Chân Viên quay đầu lại nói: “Trần Huyền sẽ lo liệu hết, con không cần phải bận tâm, cứ để thằng bé tự mình sắp xếp là được.”

Ánh mắt Phương Dụ nhìn anh đầy ý vị sâu xa mấy lần.

... Hóa ra là muốn anh nói cho con trai cô ta nghe.

Trần Huyền lại muốn nôn. Anh cố gắng nặn ra hai tiếng cười gượng, quay người bước ra ngoài.