Chương 5

Phương Chân Viên vẫn ngồi trong phòng khách giả bộ sụt sùi, Trần Huyền chẳng buồn liếc mắt.

Cái chốn bát nháo này đúng là chẳng thay đổi chút nào, Trần Huyền không muốn nán lại thêm dù chỉ một giây. Anh bước ra cửa, ấn nút thang máy, một tay đút túi, tay kia cầm điện thoại mở khóa tìm kiếm nhà tang lễ. Mạng ở gần thang máy chập chờn, vòng tròn tải trang cứ xoay tít mãi, Trần Huyền bực bội chọc mạnh vào màn hình cả buổi.

Con số hiển thị tầng thang máy chậm chạp nhích lên.

Trần Huyền cúi đầu dán mắt vào điện thoại.

Cuối cùng thang máy cũng bò lên đến tầng mười một. "Ting" một tiếng, cửa thang từ từ mở ra.

Ánh đèn trắng lóa hắt ra hành lang, phủ lên người Trần Huyền.

Trong thang máy có người, nhưng Trần Huyền không để ý, cứ thế vừa bấm điện thoại vừa bước vào.

Người bên trong cũng đang đi ra.

Hai người va vào nhau.

Trần Huyền giật mình: "Xin..."

... Lỗi.

Đồng tử Trần Huyền co lại.

Từ còn lại nghẹn ứ nơi cổ họng, không cách nào thoát ra được.

Người trong thang máy cao hơn Trần Huyền nửa cái đầu.

Dáng người anh ta cao lớn, bờ vai rộng, sống mũi cao thẳng đeo một cặp kính gọng vàng, phía sau mắt kính là đôi mắt phượng sâu thẳm – đôi mắt mà Trần Huyền khắc cốt ghi tâm.

Trần Huyền mấp máy môi, nhưng không thốt nên lời.

Phương...

Phương Dụ.

Phương Dụ thu chân về.

Nhìn thấy Trần Huyền, đôi mắt phượng của cậu khẽ mở to, sững sờ một lúc lâu rồi mới nheo lại.

Sau thoáng chốc ngập ngừng, Phương Dụ mới thốt lên đầy vẻ không tin nổi: "Trần Huyền?"

Toàn thân Trần Huyền run bắn.

Đồng tử anh giãn ra, chân vô thức lùi lại mấy bước.

Tầm nhìn đột nhiên chao đảo, dạ dày lập tức quặn thắt dữ dội.

Mồ hôi lạnh toát ra đầm đìa. Trần Huyền cố gắng đứng vững, theo bản năng hé miệng định nói gì đó.

Nhưng nơi cổ họng đột nhiên trào lên một vị tanh ngọt ghê tởm.

Trần Huyền vội bịt miệng, chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến Phương Dụ nữa. Anh quay phắt người, vội vàng lao vào nhà, vấp phải ngưỡng cửa ngã dúi dụi.

Mọi người trong nhà đều ngơ ngác. Ngay cả Phương Chân Viên đang khóc lóc cũng ngẩng đầu lên, vẻ mặt khó hiểu nhìn anh chật vật bò dậy, lao vào nhà vệ sinh rồi đóng sầm cửa, khóa trái lại.

Anh bật hết thảy các công tắc, từ đèn, quạt thông gió đến cả quạt sưởi.

Trần Huyền nôn thốc nôn tháo.

Nhóm người đứng ở cửa: "..."

Mọi người không nói gì, chỉ đổ dồn ánh mắt về phía Phương Dụ.

Phương Dụ đứng sau cửa thang máy, im lặng hồi lâu rồi bỗng bật cười.

Nhìn thấy tôi là buồn nôn đến thế sao?

Tiếng quạt thông gió trong nhà vệ sinh ù ù vang lên. Trần Huyền nôn đến mức trong bồn cầu đỏ lòm toàn là máu.

Dạ dày càng nôn càng đau, cảm giác như lục phủ ngũ tạng đang xoắn vặn lại. Trần Huyền ôm bụng, đau đến mức người gập cong lại như con tôm, nôn mửa đến quay cuồng trời đất, toàn thân run rẩy, tai bắt đầu ù đi.

Mãi mới nôn hết được, anh thở hổn hển. Trần Huyền tựa đầu vào thành bồn cầu, thở dốc từng hơi nặng nhọc, tiếng ù trong tai lúc này mới dịu đi phần nào.