Một người thân sa sầm mặt mũi nói: "Bệnh viện có lo, nhưng Tiểu Viên sợ họ làm không chu đáo, nên đã ký giấy đưa về rồi."
"Lát nữa cậu liên hệ bên nhà tang lễ, bảo họ đến lo liệu đi." Một người thân khác chêm vào: "Cậu là con trai ông ấy, tiền này cậu phải bỏ ra."
Lúc này Trần Huyền mới vỡ lẽ.
Thảo nào Phương Chân Viên lại chịu gọi anh về, hóa ra là muốn anh về trả tiền ma chay.
Trần Huyền lại bật cười, anh nhìn người bố ruột xương cốt còn chưa lạnh đang nằm trên giường.
"Rốt cuộc cậu cười cái gì?"
Bên giường, một ông bác lớn tuổi cuối cùng cũng không ngồi yên được nữa. Ông đứng phắt dậy, giận dữ chỉ vào mặt anh: "Bố ruột cậu vừa mới mất, cậu cười cái gì hả!? Còn ra cái thể thống gì nữa!"
"Cháu đã sớm không còn là con trai ông ấy nữa rồi mà." Trần Huyền bất lực nhìn ông ta: "Chuyện này không phải mười mấy năm trước các người đã họp gia đình, chì chiết chán chê rồi tuyên bố cả rồi sao? Bước ra khỏi cánh cửa này, cháu đâu còn là người của cái nhà họ Trần này nữa."
"Cậu!"
Ông bác đang định nổi đóa, bên cạnh lại có một người thân khác đứng dậy. Người này vỗ vai ông bác, rồi ngẩng đầu nhíu mày nhìn về phía Trần Huyền.
Vẻ mặt anh ta hằm hằm: "Vậy là cậu không muốn lo nữa chứ gì?"
"Tôi có nói là tôi không lo đâu." Trần Huyền cười đáp: "Dù sao trong túi tôi cũng chỉ còn lại chút tiền cuối cùng, tôi cũng chẳng định dùng làm gì, các người muốn thì cứ cầm lấy đi thôi."
Lời lẽ của anh chẳng đâu vào đâu, nghe rất ngược đời, mấy người thân nghe xong liền ngơ ngác: "Cái gì?"
"Tôi sẽ lo." Trần Huyền kéo dài giọng, vẻ uể oải bất cần: "Các người chẳng phải muốn vắt kiệt tiền của tôi sao? Được thôi, cho các người hết. Tuy tôi nghèo rớt mồng tơi chẳng còn gì cả, nhưng các người đã muốn, tôi sẽ dốc hết từng xu cuối cùng đưa cho các người."
Mấy người thân nghe anh nói mà sa sầm mặt mũi, ai nấy đều tỏ vẻ khó chịu.
"Cái thằng này, nói năng vớ vẩn gì thế? Làm cứ như chúng tôi ép uổng cậu vậy!"
"Cậu cũng không tự ngẫm lại xem, năm đó vì sao chúng tôi từ mặt cậu! Cậu là con trai ruột duy nhất của bố cậu, thế mà lại làm ra cái chuyện súc sinh như vậy, ai còn dám nhận cậu nữa?"
"Bao nhiêu năm rồi, bố cậu cũng mất rồi, cậu cũng đâu có làm tròn đạo hiếu." Một người thân khác nói với giọng đầy hàm ý: "Để cậu bỏ số tiền này ra, cũng là cho cậu một cơ hội bù đắp cho bố cậu đấy!"
"Được được được được được." Trần Huyền liên tục gật đầu lia lịa: "Được, được, được, cảm ơn đại ân đại đức của các vị, tôi nhất định sẽ bù đắp, nhất định sẽ bù đắp."
Anh vừa nói vừa cười, giọng điệu quả quyết và chân thành đến lạ: "Tôi sẽ đi tìm nhà tang lễ ngay, tôi nhất định, nhất định sẽ tiễn lão Trần về Tây Thiên Cực Lạc, chắc chắn sẽ sắp xếp cho ông ấy gói dịch vụ đắt đỏ nhất. Tôi sẽ để ông ấy ra đi nở mày nở mặt nhất, tuyệt đối sẽ không giống như tôi, phải sống cuộc đời thảm hại thế này."
Trần Huyền chẳng buồn nói thêm nữa. Mặc kệ những người thân kia nghe xong có phản ứng gì, anh cầm điện thoại, nhanh chóng quay người bước ra ngoài.