“Đã căng thẳng từ lâu rồi.” Trần Kiến Hằng nói: “Mấy năm trước vì một số chuyện, chú và bố cháu đã cãi nhau một trận lớn, Phương Chân Viên cũng cãi với chú rất lâu, chú và cô ấy còn không còn liên lạc trên Wechat nữa.”
“Thật sao.” Trần Huyền hơi ngạc nhiên, nhưng cũng chỉ cười cười: “Vậy thì cãi nhau căng thẳng hơn cũng chẳng có ý nghĩa gì mà. Đừng để cậu ấy biết, dù sao làm xong tang lễ cậu ấy cũng sẽ đi.”
Cái đó thì cũng phải, Phương Dụ bây giờ đã đứng vững ở nước ngoài, nghĩ cũng biết sẽ không ở lại lâu.
Trần Kiến Hằng mặt nặng trình trịch nói: “Vậy nên, đây cũng có thể là cơ hội duy nhất của cháu, để kể cho nó nghe.”
Trần Huyền giơ tay, ra hiệu “suỵt” với ông: “Không nói nữa đâu.”
“Cứ như thể cháu thấy cậu ấy bây giờ làm ăn phát đạt rồi, phong quang vô hạn rồi, liền thấy tiền mà sáng mắt hối hận khôn nguôi, muốn quay về khóc lóc thảm thiết vậy, chẳng có ý nghĩa gì.” Trần Huyền nói: “Cứ vậy đi chú, cháu thêm Wechat của chú nhé. Chốc nữa nhà tang lễ đến, cần bao nhiêu tiền, chú cứ nói với cháu.”
“Được thôi.”
Nói lâu như vậy, Trần Huyền vẫn không lay chuyển, Trần Kiến Hằng đành bó tay. Ông thở dài, lấy điện thoại ra, vừa định tìm ứng dụng màu xanh lá cây đó, phía sau Trần Huyền đột nhiên vang lên một tiếng: “Trần Huyền.”
Giọng nói vô cùng quen thuộc, Trần Huyền giật mình, quay đầu lại.
Phương Dụ không biết từ lúc nào đã xuống, mặc chiếc áo khoác gió dài ôm dáng như lúc ở trong thang máy. Gió đông thổi tóc cậu bay tán loạn – Phương Dụ đã để tóc dài, đuôi tóc hai bên má xoăn lên đến tai, tóc phía sau gáy dài đến cổ, mái tóc đen mềm mại bay lất phất trong gió.
Trần Huyền cứng đờ rất lâu, nụ cười trên mặt cũng phai nhạt dần: “…”
Phương Dụ không biểu cảm, đôi mắt sau chiếc kính gọng vàng không gợn sóng, nheo lại nhìn anh.
Cậu đưa điện thoại ra: “Thêm thông tin liên lạc đi.”
Trần Huyền sửng sốt: “Cái gì?”
“Tiền an táng.” Phương Dụ nói: “Tôi sẽ chia đôi với anh.”
Trần Huyền lúc này mới hiểu ý của cậu.
“Không cần đâu.” anh nói: “Số tiền này, tôi có.”
Phương Dụ cười lạnh một tiếng: “Anh có sao? Trông không giống.”
Trần Huyền nghẹn lời, khóe miệng giật giật.
Trần Kiến Hằng nghe không lọt tai: “Phương Dụ!”
Phương Dụ liếc xéo anh một cái, không thèm để ý đến, chỉ giơ điện thoại lên về phía Trần Huyền: “Nhanh lên, tôi không muốn nợ tiền cậu.”
Trần Huyền hiểu ra, Phương Dụ cảm thấy việc để anh một mình lo toàn bộ chi phí tang lễ là không ổn, muốn chia tiền.
Trần Huyền thở dài, không nói gì, đành lấy ra điện thoại, quét mã QR cậu ấy đưa qua.
Điện thoại của Trần Huyền “đinh” một tiếng.
Anh cầm lên nhìn, đây là tài khoản mới của Phương Dụ.
Trần Huyền gửi lời mời kết bạn, rồi quay sang: “Chú, chú cũng cho cháu mã QR.”
Trần Kiến Hằng trừng mắt nhìn Phương Dụ một cái, rồi cúi đầu đưa mã QR của mình cho Trần Huyền.
Trần Huyền cũng thêm chú ấy.
Anh vừa thao tác vừa tiện miệng hỏi Phương Dụ: “Khi nào cậu về Ý?”
“Lúc nào cũng được.” Phương Dụ nói: “Tôi có thẻ xanh.”
“Thẻ xanh?”
“Thẻ thường trú nhân vĩnh viễn.” Phương Dụ đáp hờ hững.
Trần Huyền gửi lời mời kết bạn cho Trần Kiến Hằng, rồi ngẩng đầu nhìn Phương Dụ: “Công việc không có vấn đề gì chứ?”
Phương Dụ còn chưa kịp trả lời, đột nhiên, từ xa có người hô lên: “Sếp!”
Trần Huyền quay đầu nhìn.
Một người đàn ông cao tương đương với anh, khoảng một mét tám, đang chạy về phía này. Người này cũng rất thời trang, mái tóc cắt tỉa tinh tế, cặp kính gọng bạc trên sống mũi, mặc chiếc áo khoác gió đen cùng kiểu với Phương Dụ, quanh cổ quấn một chiếc khăn len màu xám.