Cũng chẳng trách người ta không nhận ra anh.
Trước khi bỏ đi, Trần Huyền khi ấy mới mười bảy mười tám tuổi, là dân thể thao chính hiệu, người lúc nào cũng hừng hực sức sống. Tan học nếu không đi chơi bóng rổ thì cũng dắt Lão Mao chạy rông khắp nơi – Lão Mao là con chó Golden Retriever to đùng mà nhà họ từng nuôi.
Hồi đó anh nhiều năng lượng lắm, tuy người gầy nhưng cơ bắp săn chắc. Trèo tường trốn học, leo cây hái quả, chẳng có trò nghịch ngợm nào mà anh không dám làm.
Đâu như bây giờ, người mỏng dính như một tờ giấy.
Người đàn ông im lặng một lúc, rồi tránh sang một bên nhường đường cho anh: "Cậu vào đi."
Trần Huyền gật đầu, bước vào trong.
Đi chưa được hai bước, người đàn ông gọi giật lại.
Vẻ mặt người đàn ông thoáng chút đăm chiêu. Nhớ lại chuyện năm xưa cùng những lời đồn đại, ông ta vừa thương cảm vừa có ý nhắc nhở: "Nhà vẫn ở tầng mười một, một tầng một hộ có hai thang máy riêng, cậu cứ đi thẳng vào là tới."
Trần Huyền cười khổ: "Tôi biết mà."
"... Tôi sợ cậu không nhớ nữa." Người đàn ông ngập ngừng: "Tôi nghe nói cậu..."
Ông ta bỏ lửng câu nói. Sợ lời nói ra quá đau lòng nên không dám nói tiếp.
Trần Huyền khẽ bật cười. Nụ cười của anh vẫn y hệt ngày xưa, đôi mắt cong cong lên hệt như một chú cáo.
Nhưng anh gầy quá, nụ cười cũng vì thế mà trở nên yếu ớt, gượng gạo.
Người đàn ông nhìn mà lòng chợt nhói, cảm thấy xót xa vô cùng.
"Không nghiêm trọng đến vậy đâu." Trần Huyền thậm chí còn quay lại an ủi ông ta: "Không sao cả mà."
Người đàn ông gật đầu với anh: "Được."
Trần Huyền quay người đi vào. Được vài bước, anh chậm rãi dừng lại.
Anh ngoái đầu: "Người kia..."
Người đàn ông quay sang nhìn anh.
"Cái người kia ấy." Trần Huyền ngập ngừng, nuốt khan một cái, nụ cười trên môi chợt trở nên thảm đạm: "Phương Dụ... có về không?"
Vừa nhắc đến Phương Dụ, nét mặt người đàn ông cũng hơi cứng lại.
"Chị dâu... à nhầm, dì Phương hôm qua đã gọi cho nó rồi, chắc nó cũng sẽ về thôi. Dù sao thì, nó cũng gọi bố cậu là bố mấy năm nay rồi." Người đàn ông nói tiếp: "Cậu... biết nó đang làm gì không?"
Trần Huyền lắc đầu.
Từ sau khi bỏ đi, anh hoàn toàn mù tịt về chuyện của Phương Dụ.
"Sau này Phương Dụ sang Ý, nghe bảo học ở một học viện nghệ thuật danh tiếng lắm." Người đàn ông kể: "Tốt nghiệp xong hình như nó ở lại bên đó luôn, giờ đã là nhà thiết kế thời trang có tiếng rồi. Chuyện này xảy ra đột ngột quá, dù nó có muốn về thì chắc cũng phải mất vài ngày, nước Ý xa xôi thế cơ mà."
"Cậu lo liệu chuyện khâm liệm cho bố cậu xong xuôi thì đi đi. Đám tang cứ để nó lo, cậu chỉ cần lo phần áo quan là được rồi."
Người đàn ông nói xong, vẻ mặt chợt căng thẳng, lộ rõ sự lo lắng.
Trần Huyền hiểu ông ta đang nghĩ gì, anh cười khẽ một tiếng: "Không sao đâu, có gặp mặt cũng chẳng đánh nhau nữa đâu. Hồi đó hai đứa tôi mười tám mười chín tuổi, tuổi trẻ bồng bột, thoắt cái đã bao nhiêu năm trôi qua rồi? Tôi cũng sắp ba mươi, em ấy cũng hai mươi mấy rồi, làm sao còn động chân động tay như xưa được, đâu còn là trẻ con nữa."