Chương 47

Phùng Lý: “Phải đó.”

“Có thêm một cô em gái à?”

Trán Khánh Mẫn Qua còn có một hình xăm, khi đánh bi-a giơ tay vén tóc lên là có thể nhìn thấy.

“Đúng vậy…”

Phùng Lý kéo dài âm cuối, giọng điệu nghe có vẻ khá bất đắc dĩ, cô ta nhìn

đồng hồ: “Tí nữa còn phải đến trường đón người về nhà, không thì lại bị bố tôi mắng.”

Khánh Mẫn Qua “chậc chậc” hai tiếng: “Mày lại nghe lời vậy sao?”

Dáng cúi người của Phùng Lý cũng đẹp đến lạ, phòng bi-a trần thấp, nên có chút chật chội, giờ này người chơi bi-a rất đông, tiếng bóng vang lên liên hồi, cùng với tiếng trò chuyện.

Hơi ồn.

“Tôi không còn cách nào khác.”

Cô ta nhún vai.

Khánh Mẫn Qua cười nói: “Việc mày không muốn làm, không ai ép được mày đâu nhỉ.”

Phùng Lý “ê” một tiếng: “Vậy thì cô quá đề cao tôi rồi, tôi cũng là vì tiền mà phải làm thôi.”

Phùng Lý vừa lẩm bẩm: “Đây không phải là do bố tôi nuôi tôi sao.”

Khánh Mẫn Qua: “Thôi đi, mày đi thi đấu nhiều vào thì sẽ không thiếu tiền đâu.”

Phùng Lý sau khi trưởng thành thì có nhiều cơ hội tham gia các cuộc thi hơn, chỉ là tai nạn đường đua năm xưa vẫn khiến cô rợn người, cộng thêm yêu cầu của Lý Thỏ, nên cũng không đăng ký nhiều nữa, nhưng những cuộc thi nhỏ thì vẫn đi.

Tính cô ta rất bướng, cũng không quản được.

Ông Lý cũng cứ mặc kệ cô ta.

“Em gái mày lớp mấy rồi?”

Khánh Mẫn Qua lại hỏi, cô ấy thật sự sức khỏe không tốt lắm, hình như đánh bi-a thôi cũng muốn toi đời, Phùng Lý lần đầu tiên quen cô ấy còn tưởng người này sống không còn được bao lâu.

“Bằng tôi, lớp mười hai.”

“Trùng hợp vậy.”

Cô ấy cười cười: “Tôi thấy mày không muốn đến trường lắm, nhưng lớp mười hai rồi, ít nhất cũng phải làm cho có lệ chứ.”

Phùng Lý “xì” một tiếng: “Đại học thì tôi kiểu gì cũng phải học, học đại một trường cao đẳng thôi cho đỡ phiền ông Lý.”

Mối quan hệ giữa cô ta và bố không giống cha con truyền thống, hơi giống bạn bè.

“Tôi biết mày tâm trạng không tốt, tôi thấy mày hay là đi yêu đương đi.”

Giọng điệu của Khánh Mẫn Qua nghe có vẻ thật lòng khuyên nhủ, Phùng Lý lơ đễnh đáp: “Sao, tìm Đặng Huyền à?”

“Được thôi, đây là mày nói đấy nhé.”

Phùng Lý lười để ý cặp đôi kỳ quái này: “Tôi không chịu nổi loại như Đặng Huyền đâu, cô ta vừa lại gần tôi là tôi nổi hết da gà.”

Đặng Huyền là một kẻ nổi tiếng ngang tàng, lâu dần gia đình cũng mặc kệ cô ta, sau này mọi người cũng biết cô ta có một tiệm xăm ở phố Tây Nam Đẩu làm học việc, ông chủ là một người phụ nữ ngoài ba mươi.

Đến từ nơi khác.

Đặng Huyền lớn hơn Phùng Lý vài tuổi, Phùng Lý vừa quen Khánh Mẫn Qua thì Đặng Huyền đã ở Thiên Quang Vân Ảnh rồi, cô ta vốn cũng không biết hai người này là một cặp.

Mãi sau này thấy Đặng Huyền đè Khánh Mẫn Qua ra hôn mới biết.

Nhưng cô ta trời sinh chẳng mấy hứng thú với chuyện tình yêu tình báo, một lòng chăm sóc em gái, một lòng muốn trưởng thành, kiếm thật nhiều tiền, mua thật nhiều váy cho Lý Thỏ.

Nhưng điều đó cũng không ngăn cản cô ta cảm thấy con người thì cũng nên có chút tình cảm, ví dụ như ông Lý, vợ mất bao nhiêu năm rồi, Phùng Lý còn khuyên ông Lý đừng làm kẻ góa vợ nữa, đi kiếm chỗ nào giải tỏa một chút đi.

Kết quả bị ông Lý đánh cho một trận, thấy đứa con này mất dạy.

Còn dám gọi ông đây đi .

Bản thân cô ta có khuynh hướng gì, cô ta cũng chẳng mấy bận tâm, ngược lại rất nhiều người lại nghĩ cô ta chắc là đồng tính.