“Em cứ ngồi đây trước đã.”
Cô Trịnh vỗ vai Trần Nhu.
“Cảm ơn cô ạ.”
Trần Nhu mỉm cười với đối phương.
Từ lúc cô vào, Phùng Lý vẫn chưa ngẩng đầu lên, cô ta ngồi ở hàng cuối cùng, dựa vào vị trí phong thủy đắc địa cạnh cửa, tiện để chuồn đi sớm.
Bạn cùng bàn của cô ta là một cô gái tóc ngắn, trùng hợp là cùng khóa với Phùng Lý, cũng học lại.
Chỉ là cô nàng này học nhạc, thổi kéo đàn hát thì môn đàn luôn mắc lỗi khi biểu diễn, bây giờ bị xếp vào đây học cũng chỉ là học cho có, buổi chiều thì không ở đây.
“Người mới này trông bé quá, nhìn cứ như học sinh cấp hai.”
Giọng Thôi Mạn hơi kim loại, cô ta từng cùng khóa với Phùng Lý, nhưng không nói chuyện nhiều.
Cũng là loại lưu ban nên mới ngồi cạnh nhau.
Một người học nhạc, một người chơi thể thao, luôn không ở trong lớp.
Phùng Lý vẫn đang nghịch điện thoại, có người hỏi tối nay có đi làm thêm không.
Dạo này cô ta không có tiền, nếu không cũng sẽ không bị chú Lý uy hϊếp.
Bị Thôi Mạn va vào một cái, cô ta lơ đãng ngẩng đầu: “Giống như que củi khô vậy.”
Thôi Mạn lại có con mắt thẩm mỹ tuyệt vời về nữ sắc: “Tôi thấy cũng được, chiều cao khá dễ thương, vừa nãy nhìn mặt cũng tạm, chỉ là không trắng, cô cũng không trắng mà.”
Da của Phùng Lý không hề trắng, trong cái xu thế “một trắng che trăm xấu” này, làn da của cô ta cũng rất dễ nhận biết, đặc biệt là cánh tay lộ ra khi đang nghịch điện thoại, đều đầy hình xăm, còn có chút gợi cảm không phù hợp với lứa tuổi này.
Thôi Mạn thấy rất ngầu, sau khi biết Phùng Lý còn dán hình xăm giả liền bảo cô ta chia cho vài miếng thử, nhưng đều không dán ra được cái “chất” của Phùng Lý.
Phùng Lý: “Vàng cũng không đẹp.”
Nghe có vẻ như đang bắt bẻ, hai người họ lợi dụng giờ đọc sớm lại luyên thuyên, một cô gái ở hàng ghế trước ơ một tiếng, miệng còn nhai bánh hành dầu, vừa há miệng đã bóng nhẫy dầu mỡ.
“Phùng Lý, đây không phải người cô đi cùng sáng nay sao?”
Thôi Mạn à một tiếng: “Chỗ sau xe của cô mà lại có người ngồi à?”
Cô ta có một đôi mắt khá to, tự xưng là Triệu Vy của Nam Đẩu, tiếc là mí mắt lại là mí ba, không được linh động, cũng không ngọt ngào, ngồi cạnh Phùng Lý cứ như Hắc Bạch Vô Thường vậy.
Trông thì như dân chơi nhạc, có thành tựu đặc biệt trong lĩnh vực thổi kéo, hồi khai giảng trực tiếp thổi một bài sáo đủ sức thổi bay nóc nhà người ta, khiến mọi người nhìn thấy cô ta là thấy rợn tóc gáy.
Khi không nói chuyện thì lề mề, cũng chẳng nữ tính chút nào, thường xuyên đi cái quán bar tồi tàn trong huyện để nhảy đầm ca hát, nếu không cũng sẽ không thi tệ đến vậy.
“Mẹ kế mang đến.”
Phùng Lý quyết định tối nay đi làm thêm, nhưng nghĩ đến Khâu Mật ngày đầu tiên đi học, thấy phiền phức, chắc còn phải đưa về.
Vẻ khó chịu của cô ta sắp tràn ra ngoài, khuôn mặt vốn dĩ cực kỳ anh tuấn trong giới nữ lại càng thu hút ánh nhìn hơn khi cau mày, vênh váo không giới hạn, Thôi Mạn bỗng nhiên hiểu ra.
“Đó không phải em gái cô sao?”
Phùng Lý: “Không tính.”
Thôi Mạn nhớ đến đứa em gái ruột quý báu của Phùng Lý, thở dài một tiếng, vỗ vai Phùng Lý: “Giải sầu chút đi, trông cũng khá giống em gái mà.”
Tóc Trần Nhu dài đến vai, buộc một chỏm nhỏ sau gáy, Phùng Lý ngồi ở phía sau nhìn một cái, đối phương đang nói chuyện với bạn cùng bàn.