Một câu chúc ngủ ngon thôi mà đã khiến trái tim thiếu nữ của cô rộn ràng.
Rốt cuộc Phùng Lý muốn gì vậy chứ, Trần Nhu thử mãi không dám thử nữa, sợ cuối cùng bị khóa luôn.
Căn phòng này rất nhỏ, dưới đất còn có một số dụng cụ tập thể dục. Phùng Lý là người thích rèn luyện thân thể, còn lợi hại hơn cả mấy người tập tạ nữa.
Trần Nhu sắp xếp thuốc lá xong, ra ngoài gọi: "Tôi về phòng đây."
Nhà vệ sinh bật đèn sưởi, ánh sáng xuyên qua khe cửa, Trần Nhu cảm thấy hơi nóng cũng bốc ra, còn có mùi sữa tắm.
Phùng Lý "ờ" một tiếng.
Trần Nhu "xì" một tiếng, đúng là ngông nghênh quá thể.
Đồ đạc của cô vẫn chưa được dọn dẹp xong, thực ra cũng chẳng có bao nhiêu đồ, đồ của Khâu Mật.
Còn đồ của cô với thân phận Trần Nhu thì đã tan tác khắp nơi, đến cả bạn bè cũng không tìm được nữa.
Phùng Lý tắm xong gõ cửa phòng Trần Nhu: “Cái bình nóng lạnh đôi khi không bật được, nếu ra nước lạnh thì cô bật lại mấy lần nhé."
Trần Nhu đã thay đồ ngủ, kiểu khá kín đáo. Khâu Mật năm nay mười bảy tuổi, thực ra cũng từng bị lưu ban, thành tích tệ hại, không ngoài dự đoán cũng chỉ là loại "công nhân nhà máy".
Lại gầy lại lùn, chỉ có thể ngẩng đầu nhìn Phùng Lý.
Trên người Phùng Lý vẫn còn hơi nóng và hơi nước, mái tóc dài ướt sũng rũ xuống, vẫn đang lơ đãng nhỏ nước.
Cô ta chẳng quan tâm mấy, đồ ngủ đều là áo ba lỗ, không mặc áo ngực, trước ngực bị ướt, ngay cả đầu ngực cũng nhô lên. Trần Nhu ngước mắt lên thì không tự chủ được mà nhìn chằm chằm vào đó.
"Cảm ơn."
Trần Nhu nói.
Phùng Lý "chậc" một tiếng: “Không có gì, em gái mà."
Cô ta nói chuyện "châm chọc", nếu có cuộc bầu chọn nhân vật số một chuyên bắt nạt học đường, thì lời nói và cử chỉ của Phùng Lý đều rất "ra dáng" đó.
Trần Nhu ngủ một giấc nửa mơ nửa tỉnh, đến khi hoàn toàn tỉnh dậy thì Giang Mai Hoa đã lên gọi cô xuống ăn cơm rồi.
Sáng sớm hơn bảy giờ, Trần Nhu tắm xong xuống lầu thì trên bàn không thấy Phùng Lý, Lý Thúc hỏi cô ngủ có ngon không.
Trần Nhu thấy cũng ổn.
Ban ngày Giang Mai Hoa tiếp tục lo liệu việc tổ chức tiệc cưới, Trần Nhu được Lý Thúc đưa đến trường cấp ba Nam Đẩu.
Còn có một người bạn của Lý Thúc, nghe nói quen biết lãnh đạo nhà trường. Trên đường hai người đàn ông nói chuyện đùa cợt, Trần Nhu im lặng ngồi phía sau.
Lúc này đúng vào giờ học, buổi chiều sân trường có khá nhiều tiết thể dục. Cấp hai và cấp ba Nam Đẩu dùng chung một sân, Trần Nhu cảm thấy mình cũng chưa chết lâu lắm, nhưng cuộc sống học đường kiểu này dường như đã xa vời với cô quá rồi.
Nhưng nghĩ lại, đây đều là kiếp sau, cô lại cúi đầu cười nhẹ.
Cha dượng cao to vạm vỡ, còn người bạn thì trông nho nhã. Trần Nhu nghe họ nói chuyện trên đường.
"Phùng Lý định thi trường đại học nào vậy? Tôi thấy con bé cũng không hứng thú gì với các cuộc thi, sau này thi làm giáo viên thể dục đi."
Trần Nhu thầm nghĩ: Phùng Lý á? Làm giáo viên á, cái này đúng là quá khủng khϊếp rồi, mầm non tương lai của đất nước chắc chắn sẽ bị cô ta thẳng tay hủy hoại.
"Thôi đi nó, không có lập trường gì đâu. Lần đó bị thương rồi cũng không nhắc đến chuyện thi đấu nữa. Tôi cũng không biết nó muốn làm gì, dạo trước tôi thấy nó dùng điện thoại livestream."
"Thế cũng tốt mà, Phùng Lý xinh đẹp, con gái tôi nói dáng dấp của Phùng Lý cũng có thể làm người mẫu gì đó."