Ai mà muốn đóng tiền mừng hai lần chứ.
Nhưng đối với Giang Mai Hoa, người từng mang thai trước khi cưới và bị phụ bạc, việc đăng ký kết hôn là một chuyện, còn chiếc váy cưới là giấc mơ thời thiếu nữ, màu đỏ cũng được.
Lý Thúc cũng đã đồng ý tổ chức.
Vì vậy Trần Nhu cảm thấy Lý Thúc rất tốt.
Ăn tối xong, một nhóm người lớn ngồi gói kẹo cưới, để tiết kiệm tiền. Kẹo cưới được mua online, cộng thêm hộp quà, chi phí cũng không cao, rẻ hơn so với việc thuê dịch vụ trọn gói.
Cuộc sống bắt đầu từ sự tính toán chi li, Trần Nhu im lặng ngồi một góc, thỉnh thoảng Lý Thúc hỏi cô vài câu, cô cũng trả lời trôi chảy.
Căn nhà thuê của Giang Mai Hoa đã trả rồi, tối nay cô ấy cũng sẽ ở đây.
Kết hôn ở độ tuổi này không có nhiều nghi thức cầu kỳ, chỉ là tổ chức một bữa tiệc, cũng chẳng có tục rước dâu.
Có vẻ như khi đã làm mẹ, tất cả những gì thuộc về thời con gái đều không còn liên quan đến bạn nữa.
Khi Trần Nhu đang gói kẹo cưới, cô nghe Giang Mai Hoa nói đùa rằng mình hình như chưa từng trải nghiệm cảm giác được gia đình đưa tiễn trong ngày cưới. Ba dì Hoa đã về lúc hơn tám giờ.
Vậy nên chỉ còn lại Lý Thúc, Giang Mai Hoa và Trần Nhu.
Lý Thúc nói: "Vậy bây giờ con có Mật Mật rồi."
Trần Nhu ngẩng mắt lên: “Mẹ, vậy con sẽ tiễn mẹ lên xe hoa."
Lý Thúc nghĩ nghĩ: "Hay là đêm trước tôi thuê một khách sạn, coi như đến đó đón em?"
Giang Mai Hoa cảm thấy ngại, khi cô ấy cúi mắt xuống vẫn có thể thoáng thấy nét ngượng ngùng của thời thiếu nữ: “Anh Lý, em không thể như vậy được, tốn tiền quá..."
Lý Thúc, người đàn ông cao to lực lưỡng ấy lại khá chu đáo: "Có gì đâu mà, dù sao em cũng sắp làm vợ tôi rồi."
Trần Nhu cảm thấy Lý Thúc thực sự muốn nói gì đó nhưng không tiện nói trước mặt cô.
Cô nghĩ mình nên lên lầu thì hơn, vừa đứng dậy thì thấy Phùng Lý đang đứng ở cầu thang, lưng đeo túi chéo.
Đã hơn chín giờ, buổi học tối cũng tan rồi.
Không biết cô ta đã đứng đó bao lâu, ánh sáng bên đó không đủ sáng, dáng người cô ta cao ráo, bóng đổ xuống, nhất thời không phân biệt được vẻ mặt cô ta tốt hay xấu.
"Vậy có phải con thừa thãi rồi không?"
Giọng Phùng Lý hơi trung tính, nhưng vẫn có thể nghe ra là giọng nữ.
Câu nói này phá vỡ bầu không khí trong phòng, Giang Mai Hoa ngẩng đầu lên, hoảng hốt như thể bị bắt quả tang.
Trần Nhu cảm thấy việc Giang Mai Hoa sợ Phùng Lý là điều có thể thấy rõ bằng mắt thường.
Lý Thúc trưng ra vẻ mặt đau đầu.
Phùng Lý lại cười: “Đùa thôi mà bố, hai người cứ tiếp tục đi, con với Khâu Mật lên lầu chia thuốc lá."
Lúc về cô ta còn đi mua thuốc lá, để phát ở bàn rượu.
Trần Nhu chú ý thấy cái túi của cô ta phồng lên.
Ánh mắt của Phùng Lý không thể nào bỏ qua được, Trần Nhu đành phải đi theo cô ta lên lầu.
Phùng Lý mở cửa phòng, đổ thuốc lá trong túi ra bàn, trong túi còn có những thứ khác, cũng đổ ra hết.
Trần Nhu liếc mắt nhìn, lông mày khẽ giật.
Đó không phải là điện thoại của tôi sao?
Khoảnh khắc đó Trần Nhu thực sự rất muốn lao đến lấy điện thoại.
Nhưng Phùng Lý nhanh chóng nhặt nó lên ném vào túi, không cho Trần Nhu bất kỳ thời gian phản ứng nào.
"Lại đây đi."
Kéo ghế ra: “loảng xoảng" một tiếng, những bao thuốc lá được bày trên bàn, Phùng Lý kéo khóa áo khoác của mình ra, bên trong là một chiếc áo dài tay bó sát, cổ áo khoét rất sâu, dưới ánh đèn khiến Trần Nhu gần như chói mắt.