Chương 1

Trần Nhu bị xóc tỉnh giấc.

Chiếc xe buýt không quá chật, nhưng con đường núi vốn khá bằng phẳng lại bị tài xế lái như uốn lượn mười tám khúc, Trần Nhu còn nghe thấy tiếng bà thím ngồi bên kia lối đi nôn ọe.

Tiếng nôn nghe khá "ám ảnh", khiến người ta cũng muốn nôn theo.

"Mật Mật con có đói không, quả chuối này..."

Xe đột ngột giảm tốc, quả chuối mẹ cô hiện tại đang định đưa tới đâm vào đệm da, cuối cùng "bịch" một tiếng gãy lìa rơi xuống đất.

Trần Nhu nhanh chóng rụt chân lại, nếu không quả chuối gãy đã rơi trúng mu bàn chân cô rồi.

Cô không muốn phải giặt giày chút nào.

"Ôi trời sao lại thế này, Mật Mật con rụt chân lại chút đi..."

"Trời ơi cái ông tài xế này làm cái quái gì vậy, lái xe cứ như xe tang..."

"Còn chưa về đến bến xe mà đã nôn hết rồi..."

Trần Nhu thậm chí còn không nhấc mí mắt lên, đã mấy ngày trôi qua rồi, cô vẫn chưa thể nào quen được việc mình bị gọi là...

Mật Mật.

Cái tên này giống hệt tên con chó hoang Phùng Lý từng nuôi trước đây.

Phùng Lý...

Trần Nhu nghiền ngẫm hai chữ này, chỉ cảm thấy giống hệt kiếp trước, nhưng nghĩ lại thì cũng không khác gì, vẫn tính là kiếp trước đi.

Hôm nay chắc là tuần đầu sau khi cô mất, với mức độ bị xe tông nát bươm như thế, gã tài xế đó chắc chắn say rượu, không biết đã đâm bay bao nhiêu người trên đường, nửa đêm cực kỳ thảm khốc.

Nhưng cô không cha không mẹ, bà vừa mới mất cách đây không lâu, trong nhà chẳng có gì, chết rồi cũng chẳng có tài sản gì.

Không biết cuối cùng thi thể sẽ được xử lý thế nào.

Chỉ mong có ai đó giúp chôn cất.

Cũng mong tên Phùng Lý kia nể tình cô đã chết rồi mà đừng kiếm chuyện lộn xộn ba láp ba xàm nữa.

Tình địch với nhau cũng không cần phải truy kích quyết liệt đến mức này chứ.

Nói đi cũng phải nói lại, cái gã đó, bạn nối khố của cô, trông chẳng xứng với Phùng Lý chút nào.

"Mật Mật à.” một múi quýt được đưa đến bên miệng Trần Nhu, Trần Nhu muốn né tránh, cuối cùng bị người ta giữ lại, đành chịu mở miệng.

Cái cách xưng hô này đúng là vừa nũng nịu vừa quê mùa lại hơi "bánh bèo".

"Mẹ với con ôn lại lần nữa nhé, hôm nay con..."

"Con biết rồi, hôm nay con gặp chú Lý, phải lễ phép, nói lời ngọt ngào đúng không?"

Trần Nhu cực kỳ mất kiên nhẫn, thứ đầu tiên cô nhìn thấy khi tỉnh dậy là mẹ của Khâu Mật, Giang Mai Hoa, đang khóc sướt mướt như hoa lê dính hạt mưa, lớp phấn mắt màu xanh lá cây rẻ tiền nhòe ra trông thực sự rất giống nữ quỷ trong phim kinh dị.