Tưởng Ngọc lại tưởng rằng Đổng Trường Dương không hiểu rõ những lợi ích trong đó, thầm than Trường Dương dù sao cũng còn nhỏ, chỉ có thể giải thích cặn kẽ cho cô: "Ngốc quá. Chúng ta học vẽ tranh thủy mặc, vốn đã không được coi trọng như những người học vẽ tranh sơn dầu. Bây giờ những người giàu có đều muốn cho con cái đi học vẽ tranh sơn dầu, vẽ phác thảo, những người học vẽ tranh sơn dầu còn có thể ra nước ngoài du học, tham gia các triển lãm nghệ thuật, nhưng những người học vẽ tranh thủy mặc lại có ít lựa chọn hơn nhiều.”
“Muốn học chuyên sâu về tranh thủy mặc, nhất định phải chọn đúng thầy, ngành chúng ta rất coi trọng xuất thân và thầy dạy, có thể vào Học viện Mỹ thuật Trung ương hoặc Học viện Mỹ thuật Thanh Hoa thì đừng chọn trường khác. Chu Dương vốn là người tỉnh chúng ta, nghe nói mấy năm nay vẽ tranh gặp phải nút thắt, nên mới đến trường trung học dạy học để mở mang tư duy, có lẽ một hai năm nữa sẽ rời đi. Vì vậy bây giờ cháu nhất định phải nắm bắt cơ hội, học hỏi thật tốt, đến lúc thi năng khiếu có thêm mối quan hệ này, cháu mới không bị loại!"
Con đường học sinh nghệ thuật không dễ đi, đặc biệt là vẽ tranh thủy mặc.
Trường Dương không có quyền không có thế, dễ bị bắt nạt.
Bản thân Tưởng Ngọc cũng không có nhiều tài cán, năng khiếu vẽ tranh cũng có hạn, bây giờ đã là đỉnh cao của dì ấy rồi. Trường Dương coi như là nửa đệ tử của dì ấy, tuy dì ấy không dạy được Đổng Trường Dương nhiều thứ, nhưng ít nhất có thể với tư cách là người đi trước nói cho cô biết một số điều, để cô bớt đi đường vòng.
"Cảm ơn dì Tưởng." Đổng Trường Dương thực sự rất cảm động, những cô gái ở độ tuổi này thường đa sầu đa cảm.
Tuy cuộc sống của cô quả thực không bằng phẳng và hạnh phúc như người bình thường, nhưng không có nghĩa là trong cuộc sống của cô không gặp chuyện tốt.
Ví dụ như chủ nhiệm ở phường luôn giúp đỡ cô, ví dụ như thầy cô ở Trường Trung Học Số 13, lại ví dụ như dì Tưởng, gần như đều đã giúp đỡ cô rất nhiều trong cuộc đời ngắn ngủi mười mấy năm của cô.
Bây giờ, có lẽ lại thêm một Trần Hoán Chi.
Được nhiều người quan tâm như vậy, Đổng Trường Dương không cảm thấy cuộc đời mình thiếu thốn gì so với người khác.
"Nói mấy lời này làm gì?" Tưởng Ngọc có chút ngại ngùng.
Làn da của Đổng Trường Dương hơi nhợt nhạt, có lẽ là do thiếu dinh dưỡng, cũng có lẽ là do quanh năm ở nhà vẽ tranh ít khi ra ngoài phơi nắng. Nhưng tóc và tròng mắt của cô lại rất đen, những màu sắc này kết hợp lại trên một khuôn mặt, tuy chưa chắc là mỹ nhân tuyệt sắc khiến người ta kinh ngạc, nhưng bị một thiếu nữ như vậy nhìn chăm chú, luôn khiến người ta nảy sinh xúc động muốn che chở cho cô.
Mong manh, nhưng lại kiên cường.
"Từ ngày mai cháu không cần đến lớp mỹ thuật giúp việc nữa, ở nhà luyện vẽ cho tốt, cũng chú ý đừng làm đau tay..."
Tưởng Ngọc dặn dò, lời nói lặt vặt nhưng lại khiến Đổng Trường Dương cảm thấy rất ấm áp.
Cuộc sống của Đổng Trường Dương dần dần đi vào quỹ đạo, Trần Hoán Chi vốn sống vô lo vô nghĩ lại bất ngờ gặp chút trục trặc.
"Điện hạ."
"Miễn lễ, A Hằng, cậu lại đây." Thái tử điện hạ hơn Trần Hoán Chi mười tuổi, Trần Hoán Chi là bạn đọc thứ hai của Thái tử. Tuy nói là bạn đọc, nhưng tình cảm của hai người có phần giống như sự đồng cảm giữa bậc trưởng bối và lớp hậu bối.
Trần Hoán Chi tên thật là Hằng, tên chữ Hoán Chi, tên chữ là do sư trưởng đặt sau khi làm lễ trưởng thành, mọi người hầu như đều gọi bằng tên chữ. Chỉ là Thái tử vẫn luôn gọi là "A Hằng", lâu dần cũng quen rồi, cũng không ai dám bảo Thái tử điện hạ đổi cách gọi.
"Điện hạ, lễ nghi không thể bỏ."
"Được rồi, sao càng lớn tuổi cậu càng giống mấy lão già cổ hủ vậy." Con gái lớn của Thái tử điện hạ chỉ nhỏ hơn Trần Hoán Chi bốn tuổi, đúng là độ tuổi đáng yêu nhất của thiếu nữ.
Nhưng con gái của Thái Tử lại quá hoạt bát, còn Trần Hoán Chi thì quá chín chắn.
"Điện hạ dạy bảo đúng lắm." Trần Hoán Chi cung kính đáp.
"Được rồi, A Hằng, hôm nay Cô (xưng hô của Thái tử) gọi cậu đến đây là có việc chính." Thái tử điện hạ nghiêm mặt, những người hầu xung quanh đều hiểu ý lui ra ngoài, nhường chỗ cho Thái tử, Trần Hoán Chi và một vài tâm phúc.
Trần Hoán Chi thấy Thái tử điện hạ trịnh trọng như vậy, lại có cả các mưu sĩ mà điện hạ tin tưởng đều có mặt, cũng hiểu được tính nghiêm trọng của sự việc.
Thái tử điện hạ đã ngồi lên ngôi Thái tử mười năm, nhà mẹ đẻ chỉ còn lại vài người, hơn nữa hầu như đều là họ hàng xa, không còn được hưởng tước vị gì. Gia thế Thái tử phi tuy hiển hách, nhưng sau khi sinh một trai một gái trong ba năm đã bị tổn thương sức khỏe, hầu như không quản lý việc trong cung, Thái tử điện hạ thương tiếc vợ, cũng không muốn để vợ phải phiền lòng.
Hoàng hậu đã mất sớm, Hoàng hậu hiện tại có con trai mới ba tuổi, trong thời gian ngắn thì không có mâu thuẫn gì với Thái tử. Điều phiền phức là các hoàng tử khác đều đã trưởng thành, đều biết nhà mẹ đẻ của Thái tử không có thế lực, từng người đều rục rịch muốn lật đổ Thái tử.