Sau khi đã quen với dạng đề của kỳ thi năng khiếu rồi quay lại làm đề thi thông thường, khó khăn lớn nhất mà Đổng Trường Dương phải đối mặt chỉ là “bất cẩn”, ngoài ra không có gì khác.
Lúc về, Đổng Trường Dương lại bỏ ra hai đồng mua một bộ đề thi in chất lượng kém về làm thử.
Ừm, không biết anh Trần dạo này đang làm gì nhỉ? Trước đây nghe anh nói hình như phải đến chỗ thần bài của thời đại họ để cải tiến mạt chược, không biết anh có bị thiệt thòi không? Dù sao thì, anh Trần là một đứa trẻ ngoan chưa bao giờ tiếp xúc với những trò chơi như mạt chược, xúc xắc.
Càng nghĩ, Đổng Trường Dương càng cảm thấy có chút bất an. Vẫn là nên xem thử trước đã.
Đổng Trường Dương lập tức đốt hương, qua tầm nhìn của Trần Hoán Chi cũng thấy được những người đang ngồi trước mặt anh và những quân bài trong tay anh.
Oa, là một chú đẹp trai. Ồ ồ ồ, là hai chị gái xinh đẹp.
Đổng Trường Dương không nhịn được mà thầm cảm thán liên tục, không biết những người xung quanh anh Trần có phải đều sở hữu gen xinh đẹp không nữa, ai trông cũng thật anh tuấn, xinh đẹp.
Mới ngắm người đẹp chưa được hai phút, một trong hai chị gái xinh đẹp mặc áo đỏ đánh ra một quân Vạn, tinh thần của Đổng Trường Dương lập tức phấn chấn.
“Chết tiệt, quân này không thể phỗng được!”
Lời vừa dứt, Trần Hoán Chi đã phỗng.
Đổng Trường Dương tức đến mức ôm trán: “A! Sao anh Trần ngốc thế, hai chị này rõ ràng là đang chơi cặp, cố tình đánh ra quân Vạn để anh phỗng hòng phá bài của anh mà.”
Nếu không sao có thể chuyên chọn những quân anh cần mà đánh ra chứ?
Không được, anh Trần vẫn còn quá non tay.
Tiếc là bên Trần Hoán Chi không đốt hương, Đổng Trường Dương ở bên này có la hét thế nào, Trần Hoán Chi cũng không nghe thấy.
Trần Hoán Chi bốc được một quân bài, do dự một lúc lâu, quyết định vẫn nên đi một nước chắc chắn, đánh quân Bánh vừa bốc được ra: “Tam Bánh.”
Đổng Trường Dương vội vàng la lên, như thể quân bài đó là do chính mình đánh ra vậy: “Đừng đừng đừng! Tuyệt đối đừng đánh quân này, người ta đang chờ ù quân này đó.”
Dĩ nhiên, những “lời khuyên vàng ngọc” như vậy Trần Hoán Chi cũng không thể nghe thấy. Đổng Trường Dương ở đây lo lắng cũng chỉ là lo lắng suông. Cô chỉ có thể cầu nguyện anh Trần sau khi thua vài ván sẽ khôn ra một chút, nhanh chóng liên lạc với cô.
Ba người này tuy là người mới chơi mạt chược, nhưng xem mức độ ăn ý của họ, ở các phương diện khác chắc chắn đều là cao thủ rồi. Chơi bài là chuyện nhất thông bách thông, hơn nữa, mạt chược cũng đâu phải thứ gì khó.
(*) Nhất thông bách thông: một khi thông suốt thì mọi thứ đều thông suốt.
Nếu Trần Hoán Chi cứ tiếp tục chơi như vậy, chỉ càng chơi càng không thuận lợi, vận may cũng càng ngày càng tệ. Lớn lên ở huyện Thượng Nam, Đổng Trường Dương cũng có chút kiêng kỵ đối với cái gọi là “vận bài” trong mạt chược. Một trong những điều kiêng kỵ đó là không được tùy tiện dựa vào vận may của mình mà đánh bài lung tung, nếu không sẽ làm vận may sợ chạy mất.
Không có cơ sở khoa học nào, nhưng mọi người đều sẽ vô thức tuân theo. Tình huống của Trần Hoán Chi bây giờ cũng gần giống như vậy. Rõ ràng có thể ù bài lớn, anh lại cứ đi ù bài nhỏ.
Đây không phải là đùa sao?
Không không không, nói một cách chính xác, Trần Hoán Chi hiện tại dưới sự ăn ý của ba người này, muốn ù bài cũng là một chuyện khó.
Trúc Cúc đẩy bài trước mặt ra, trên mặt còn có chút e thẹn: “Ù rồi. Thϊếp thân vẫn là lần đầu tiên ù bài, Trần công tử nhường rồi.”
Trần Hoán Chi nhìn bài của đối phương, rất có phong độ gật đầu: “Đâu có, là do cô có kỹ thuật tốt.”
Nhân phẩm và cách hành xử trên bàn bài có liên quan đến nhau. Kỹ thuật chơi bài của Trần Hoán Chi không được tốt lắm, anh từ nhỏ đã được người khác nâng niu chiều chuộng, gần như không cần phải nhìn sắc mặt người khác, tự nhiên cũng không hiểu lắm khi chơi những trò này, dù không cần dùng lời nói cũng có rất nhiều cách để giao tiếp.
Nhưng may mắn là cách hành xử trên bàn bài của Trần Hoán Chi vô cùng tốt, thua cũng không la hét om sòm, ngược lại rất có phong độ, trông như không hề bị ảnh hưởng chút nào.
Ừm, đây cũng là một ưu điểm của anh Trần.
Đổng Trường Dương cũng phát hiện ra, bất kể kỹ thuật chơi bài của Trần Hoán Chi tệ đến đâu, anh đều có thể giữ được một tâm thái vô cùng tốt. Nói cách khác, anh vĩnh viễn sẽ không giống như người bình thường, chơi một lúc là cảm xúc dâng trào, cũng không có cái gọi là “tâm lý con bạc”, đúng là phong thái của một quân tử thực thụ.