"Hoàn cảnh em ấy khó khăn, chắc chắn phải suy nghĩ nhiều." Nữ giáo viên lại nhạy cảm hơn: "Nhưng tôi cũng có thể hiểu được suy nghĩ muốn ở một mình của em ấy. Anh cũng biết trường chúng ta toàn là con nhà giàu, thành tích chưa thấy giỏi giang gì, khoe khoang, yêu đương sớm, nổi loạn thì cái nào cũng học được. Bắt Đổng Trường Dương một học sinh giỏi năng khiếu ở cùng với chúng, e rằng sẽ bị bắt nạt."
"Cô nghĩ chủ nhiệm có đồng ý không?"
"Nếu Đổng Trường Dương cũng đạt thành tích tốt trong kỳ thi tuyển sinh, đừng nói cho em ấy ở một mình, cho ở nhà chủ nhiệm, chủ nhiệm cũng vui lòng."
Muốn chiêu mộ những học sinh giỏi này, không bỏ ra chút máu thì sao được?
Sau khi họ rời đi, Đổng Trường Dương mở hộp bánh, lấy ra một đoạn nhang muỗi, dùng bật lửa đốt lên rồi đặt lên bàn, lặng lẽ chờ đợi.
"Anh Trần, em làm theo lời anh đưa ra yêu cầu rồi. Xem phản ứng của họ, chắc chắn sẽ đồng ý." Đổng Trường Dương không còn vẻ chín chắn lúc nãy, thay vào đó là nụ cười rạng rỡ đúng tuổi học trò.
Lúc này, cô trông mới thực sự giống một học sinh, một thiếu nữ chỉ cần quan tâm đến việc học mà không cần lo lắng về cuộc sống.
Xuất hiện trước mặt Đổng Trường Dương lúc này là một thanh niên mặc y phục sang trọng của thời cổ đại.
Anh ấy đang ngồi trên ghế, tay cầm tách trà, dáng vẻ ung dung tự tại.
Khác với khúc nhang muỗi nhỏ bé của Đổng Trường Dương, trước mặt thanh niên này là hương liệu quý giá đắt như vàng, được đặt trong lư hương tinh xảo.
Đại Diêm triều, Trần Hoán Chi.
Năm nay mười chín tuổi.
Thư đồng của Thái tử.
Một làn khói hương kết nối hai con người ở hai thời đại khác nhau, độ tuổi khác nhau, giới tính khác nhau, có thể bỏ qua sự ràng buộc của thời gian và không gian, cùng nhau nhìn thấy thế giới qua đôi mắt của nhau.
Đây không phải là phép thuật xuất hiện trong truyện tranh thiếu nữ, cũng không phải là cơ duyên xuất hiện trong phim truyền hình, trong lòng thiếu nữ Đổng Trường Dương đây chỉ đơn thuần là một đoạn duyên phận, chỉ là đoạn duyên phận này có chút kỳ diệu mà thôi.
****
Một tháng trước, Đổng Trường Dương tuy đã xác định tham gia kỳ thi tuyển chọn nhưng cũng không dám chắc mình nhất định sẽ đạt kết quả tốt, vì vậy cô đã cùng các bạn học cũng tham gia kỳ thi đến một ngôi chùa được cho là linh thiêng nhất ở tỉnh để thắp hương cầu may.
Đổng Trường Dương dậy từ rất sớm, tắm rửa sạch sẽ để đi thắp hương.
Cô chưa bao giờ than vãn vì hoàn cảnh gia đình, điều này có lẽ cũng có liên quan đến việc cô từ nhỏ đã thích truyện tranh thiếu niên nhiệt huyết. Dù sao thì nhân vật chính trong truyện tranh thiếu niên, có người còn thảm hơn cô nhiều.
Tất nhiên, cũng có thể nói cô hơi trung nhị.
(*) Trung nhị: là một từ lóng xuất phát từ Nhật Bản, chỉ chứng tâm lý thường xảy ra với các thiếu niên đang trong tuổi dậy thì ở khoảng năm 2 của trung học Nhật Bản.
Thiếu nữ trung nhị tuy không dễ dàng được người ngoài thấu hiểu, nhưng lại có thế giới quan riêng của mình.
Vì vậy khi thắp hương, Đổng Trường Dương đã thành tâm thành ý cầu ba điều ước.
Điều thứ nhất, hy vọng mình thi đỗ trường trọng điểm của tỉnh, thông qua kỳ thi tuyển chọn, như vậy cô có thể học ở các trường trung học khác, tiết kiệm được ba năm học phí và sinh hoạt phí, cũng có thể tập trung hơn vào việc vẽ tranh.
Điều thứ hai, hy vọng gặp được bạch mã hoàng tử, điều này hoàn toàn xuất phát từ tình cảm thiếu nữ, dù sao đi cầu thần bái phật mà không nói đến chuyện tình cảm thì hơi phí.
Điều thứ ba, hy vọng bản thân có thể thoát khỏi cuộc sống như nữ chính trong tiểu thuyết bi kịch, có thể có một cuộc phiêu lưu lớn như nhân vật chính trong truyện tranh nhiệt huyết, đừng để mình bỏ lỡ tuổi làm thiếu nữ phép thuật.
Sau khi thắp hương xong, Đổng Trường Dương đã nhìn thấy Trần Hoán Chi.
Hôm đó, những người bạn học cùng đi thắp hương đều không dám nói gì để kích động Đổng Trường Dương.
Cô ấy bị áp lực quá lớn, vậy mà lại hét lên "thấy quỷ" ở trong chùa!
Sau một tháng tiếp xúc, Đổng Trường Dương cuối cùng cũng hiểu được mối liên hệ giữa mình và Trần Hoán Chi.
Vì là mùa hè, Đổng Trường Dương lại ở tầng một, ẩm thấp, muỗi rất nhiều, không đốt nhang muỗi thì không thể sống nổi.
Mỗi khi Đổng Trường Dương đốt nhang, trong mắt cô lại nhìn thấy thế giới của Trần Hoán Chi một cách kỳ lạ.
Đường phố cổ kính còn đỡ, đôi khi vô tình gặp Trần Hoán Chi đang tắm mới là xui xẻo. Trần Hoán Chi cũng là người thích hương thơm, lúc nghỉ ngơi liền cho người đốt nhang, nhìn thấy sách giáo khoa của Đổng Trường Dương suýt chút nữa tưởng mình đang xem thiên thư.
Khụ.
Chuyện cũ không nên nhắc lại.
Sau một tháng trải qua cuộc sống gà bay chó sủa, Đổng Trường Dương và Trần Hoán Chi cuối cùng cũng hiểu được hoàn cảnh của nhau, cũng dần dần có thể trò chuyện bình thường.
Trần Hoán Chi tuy là người cổ đại trong miệng Đổng Trường Dương, xuất hiện ở triều đại mà Đổng Trường Dương hoàn toàn không biết, nhưng lại bất ngờ tiếp nhận những chuyện thần quỷ này một cách rất bình thản.
Tuy đôi khi Trần Hoán Chi thường than thở thời thế bây giờ, dù dân phong cởi mở cũng không thể ăn mặc hở hang, vân vân…, nhưng cả hai vẫn rất trân trọng đoạn duyên phận không biết bắt đầu như thế nào và sẽ kết thúc ra sao này.