“Sòng bạc đã không thể chen chân vào được nữa, còn thanh lâu... các đại thần trong triều đều không được phép đến, những người có thể đi chẳng qua chỉ là vài quan viên nhàn tản, mọi người đều mắt nhắm mắt mở cho qua thôi.”
“Sự tồn tại của Tấn Giang Các chính là để các nữ quyến thả lỏng, trong lúc trò chuyện bất giác nói ra một vài bí mật.”
“!!!”
Quá gian xảo rồi.
Đổng Trường Dương bắt đầu tự kiểm điểm xem mình có từng nói điều gì bị Trần Hoán Chi nắm được thóp không.
Ưʍ... không nghĩ ra.
Trần Hoán Chi thấy dáng vẻ cắn môi của Đổng Trường Dương, có chút muốn đưa tay ra chọc vào má cô: “Chỉ là nói đùa thôi. Cô xem cũng gần xong rồi, hương cũng sắp cháy hết. Đây là chuyện của tôi, tôi sẽ suy nghĩ kỹ.”
Đôi mắt Đổng Trường Dương sáng lấp lánh, cả khuôn mặt đều viết đầy dòng chữ “Mau khen tôi đi, mau khen tôi đi”: “Đợi đã, đợi đã anh Trần, tôi, tôi có một cách có thể giúp anh giải quyết phiền não!”
Trần Hoán Chi không nhịn được mà bật cười: “Cách gì?”
Anh cười lên thật sự rất đẹp.
Đổng Trường Dương ôm ngực: “A a a a chói quá, anh cứ như có sẵn hiệu ứng hoa nở sau lưng vậy! May mà chỗ chúng tôi có nhiều nam minh tinh đẹp trai, không thì tôi chắc chắn không đỡ nổi.”
Trần Hoán Chi có chút không hiểu lời của Đổng Trường Dương: “Cái gì? Chói?”
Đổng Trường Dương ho khan một tiếng: “Không có gì. Trái tim thiếu nữ của tôi trỗi dậy thôi, anh không hiểu đâu.”
“Trái tim thiếu nữ?”
“Khụ, trở lại chủ đề chính, anh Trần, muốn để các nữ quyến vô tình nói ra bí mật thật ra rất dễ.”
Đổng Trường Dương đưa ngón tay chỉ vào mình: “Mạt chược đó, mạt chược! Chỉ cần họ chơi mạt chược, tôi đảm bảo ngay cả chuyện chồng họ mặc qυầи ɭóŧ màu gì anh cũng biết được!”
Chuyện đó thì không cần biết.
****
Trần Hoán Chi nghe Đổng Trường Dương nói vậy, lập tức nảy sinh ý muốn trêu chọc cô, cố tình nói: “Mạt chược? Nhưng sao tôi lại nhớ cô nói với tôi mạt chược là một cách giao lưu tình cảm ở chỗ các cô? Còn có cả “Ù rồi” nữa.”
Đổng Trường Dương cứng cổ bịa chuyện: “Cũng không sai mà. Anh không biết đấy thôi, mạt chược ở chỗ chúng tôi là quốc túy, không chỉ nước tôi, mà người dân ở nhiều nước châu Á cũng đặc biệt yêu thích môn thể thao này, còn có cả các giải đấu thế giới nữa. Vì nó mà biết bao nhiêu người đã viết kịch bản phim truyền hình, phim điện ảnh, tất cả đều xuất phát từ tình yêu đó.”
Đổng Trường Dương quả không hổ là học sinh giỏi có bài văn thỉnh thoảng được cô giáo đọc làm bài mẫu, chuyện bịa đặt ngày càng trôi chảy, nói một hồi chính cô cũng sắp tin rồi.
“Có những lúc chúng tôi không tiện ra tay công khai thì chỉ có thể giải quyết trên bàn mạt chược thôi.”
Cô nhảy xuống khỏi giường, kéo rèm cửa sổ ra để ánh nắng mặt trời làm nền cho mình. Tuy cô không có được vầng hào quang như hoa nở mỗi khi Trần Hoán Chi cười, nhưng cô có thể tự tạo ra một cái cho mình.
Giống như đang đứng giữa sân khấu, tất cả ánh đèn, máy ảnh đều chĩa vào cô.
Cô chính là siêu sao.
Linh hồn tuổi nổi loạn đang bùng cháy dữ dội!
Đổng Trường Dương khẽ hất cằm, hai ngón tay cái đều chỉ ngược về phía mình, tựa như ông trùm xuất hiện cuối cùng trong phim xã hội đen, lại không biết rằng dáng vẻ nhỏ nhắn của cô, dùng tư thế và ngữ khí này để nói những lời như vậy, chỉ khiến người ta cảm thấy đáng yêu và thú vị mà thôi.
“Tèn ten ten ten, người đang đứng trước mặt anh đây chính là cao thủ lợi hại nhất khu này, giang hồ mệnh danh Tiểu Tước Thần!”
Trần Hoán Chi khẽ nghiêng đầu, cố gắng nín cười.
Đổng Trường Dương cảm thấy bầu không khí mà mình vất vả tạo dựng đã bị Trần Hoán Chi phá vỡ: “Anh cười cái gì? Tôi nói thật đó, tôi thật sự là người chơi mạt chược giỏi nhất ở chỗ chúng tôi!”
“Chuyện này tôi tin, nhưng tóc của cô...”
Đổng Trường Dương vô thức sờ lên tóc mình: “Tóc?”
Vểnh... vểnh lên rồi?
Đổng Trường Dương lập tức nhảy khỏi giường, chạy một mạch vào nhà vệ sinh, nhà cô chỉ có nhà vệ sinh mới có gương.
Trong gương phản chiếu hình ảnh của cô, mái tóc hoàn toàn rối bù, không ít sợi tóc còn vểnh lên.
Chậc... Chắc chắn là lúc nãy lăn lộn trên giường làm rối rồi.
Hình tượng của tôi. Hình tượng ngoan ngoãn, hiểu chuyện lại có chí tiến thủ mà tôi đã vất vả duy trì trước mặt anh Trần!
Đổng Trường Dương dường như nghe thấy tiếng trái tim mình tan vỡ.
Trần Hoán Chi thấy ánh mắt của Đổng Trường Dương trở nên ảm đạm thấy rõ, vội vàng nén nụ cười lại, chuyển chủ đề: “Khụ, cô nói cho tôi nghe mạt chược là thứ gì đi?”
Đổng Trường Dương dù sao cũng còn trẻ, tâm trạng cũng hồi phục nhanh chóng: “Cái này thì tôi rành lắm.”