Chương 42

Ánh mắt cô bao trùm lấy Hứa Vi Sương, sự chiếm hữu nồng nặc trở nên trần trụi, không còn che giấu dù chỉ một chút.

“Lại đây, đến cạnh tôi.” Cô ra lệnh, giọng điệu kiên quyết.

Cửa sổ một lần nữa khép lại, mọi thứ bên trong căn phòng hoàn toàn cách biệt với thế giới bên ngoài.

Hứa Vi Sương thở dốc, nghe giọng nói đột ngột cứng rắn và lạnh nhạt của Yên Mộ Vũ, cô không chút do dự đứng dậy, bước đến cạnh Yên Mộ Vũ.

Yên Mộ Vũ nhấp rượu, đầu ngón tay gõ nhịp lên mặt bàn, âm thanh trong trẻo khiến trái tim Hứa Vi Sương không kìm được mà run rẩy. Hứa Vi Sương ngay lập tức khom người ngồi xuống, ngoan ngoãn tựa vào chân Yên Mộ Vũ.

Yên Mộ Vũ lúc này mới quay đầu nhìn cô.

Ánh mắt từ trên cao nhìn xuống, sâu thẳm khó lường, không hề che giấu du͙© vọиɠ chiếm hữu.

Hình tượng này khác xa với Yên Mộ Vũ ngày thường trên màn ảnh. Nếu bị người khác nhìn thấy, không biết truyền thông và paparazzi sẽ thêu dệt thành ra sao.

Nhưng Hứa Vi Sương không mảy may bận tâm. Cô áp hàm dưới lên đầu gối Yên Mộ Vũ, cúi mắt hỏi: “Cô sẽ cho tôi sự yên tĩnh chứ?”

Cô hiểu quá rõ kiểu người như Yên Mộ Vũ, hiểu quá rõ cái giới đó. Cô từng cho rằng “người kia” cũng là người trong giới, bởi vì “người kia” luôn cười cợt hành hạ cô.

Muốn cô đau khổ, muốn cô chịu đựng mọi tủi nhục.

Cô đã cố gắng hết sức để nhẫn nhịn, lấy lòng đối phương, nhưng rồi lại phát hiện người kia chỉ hận cô. Hận đến mức muốn hủy hoại cô, hận đến mức biết rõ cô đã không còn nơi nương tựa nhưng vẫn nhẫn tâm đuổi cô đi, muốn cô tự sinh tự diệt.

Có lẽ, là mong cô sẽ chết một cách lặng lẽ ở một nơi nào đó.

“Đã từng qua lại với ai chưa? Có thể chịu đựng đến đâu?” Yên Mộ Vũ đưa tay nâng cằm Hứa Vi Sương, đôi mắt nhìn xuống vẫn còn một tia lý trí cuối cùng.

Hứa Vi Sương nghe vậy lắc đầu: “Người kia cũng không chạm vào tôi.”

Hứa Vi Sương nói xong, nhìn khuôn mặt Yên Mộ Vũ. Nụ cười gượng gạo đã biến mất, khiến cô cảm thấy một áp lực vô cùng lớn.

Ánh mắt của Yên Mộ Vũ rũ xuống, mạnh mẽ mà trần trụi, khóe mắt có nốt ruồi lệ phảng phất nhuộm đầy khói sương u buồn.

Đây mới là Yên Mộ Vũ chân thật sao?

Hứa Vi Sương thầm nghĩ.

Hoàn toàn khác biệt với "người kia" (Tư Du).

Yên Mộ Vũ đã kìm nén sự điên cuồng bên trong đến mức hoàn hảo, che giấu không chút tì vết. Ngay cả đến tận lúc này, Hứa Vi Sương cũng chỉ mới lờ mờ nhận ra được một phần nhỏ.

"Khiến tôi phải khóc đi." Hứa Vi Sương thấy bóng dáng mình trong mắt Yên Mộ Vũ, tựa như một nô ɭệ bị giam cầm, phải chấp nhận sự dò xét từ chủ nhân.

Nghe những lời này, đôi con ngươi của Yên Mộ Vũ khẽ nheo lại.

Ngay sau đó, ngón tay cô siết chặt quai hàm của Hứa Vi Sương, từ cổ họng bật ra một tiếng cười khẩy lạnh lẽo: "Điều này không do cô quyết định."

Dứt lời, lòng bàn tay cô theo quai hàm Hứa Vi Sương trượt xuống cổ. Chiếc cổ thon thả trắng ngần nhanh chóng bị những ngón tay Yên Mộ Vũ siết chặt.

Yên Mộ Vũ khẽ cúi đầu, tinh tế quan sát biểu cảm của Hứa Vi Sương. Cô chỉ thấy người trước mặt khẽ nhíu mày vì cảm giác khó thở.

Gương mặt lạnh nhạt dần lộ ra vẻ thống khổ.

Mỗi nhịp thở của cô càng lúc càng dồn dập, đôi môi vô thức hé mở, tựa như con cá mắc cạn đang khao khát tìm kiếm sự sống.

Những ngón tay của Yên Mộ Vũ siết càng lúc càng mạnh, khiến gương mặt trắng bệch, thuần khiết ấy ửng lên một sắc hồng nhàn nhạt vì thiếu khí.