Chương 35

Chỉ là dáng vẻ thanh khiết nhưng bi thương của cô lại thu hút quá nhiều ánh mắt. Hứa Vi Sương uống rất nhiều rượu, nhiều kẻ mon men đến gần đều bị cô từ chối, nhưng cũng có những kẻ khác lẩn khuất trong góc tối, chờ đợi cô mất đi ý thức.

Yên Mộ Vũ cũng như bao kẻ khác, sớm đã bị cô gái kia thu hút. Đôi mắt ấy bi thương và yếu ớt đến lạ, khiến những ý nghĩ đen tối nhất trong lòng người ta không ngừng trỗi dậy, muốn hủy hoại vẻ tinh khiết đó.

Yên Mộ Vũ bị gia đình ép buộc đến nghẹt thở, giờ phút này khi nhìn thấy một người đáng giá để “phá hủy”, lại hoàn toàn không có phòng bị, cô cũng như những kẻ săn mồi xung quanh, bị sự đen tối bao phủ trong tâm trí.

Xung quanh cô gái vây kín càng lúc càng đông người, Yên Mộ Vũ cuối cùng cũng đứng dậy bước đến. Cô ngồi xuống bên cạnh cô gái, tỉ mỉ hơn mà đánh giá.

Yên Mộ Vũ nhận ra Hứa Vi Sương, một ngôi sao mới nổi đang rất được chú ý trong giới diễn viên khoảng thời gian trước.

Một nữ phụ đang hot như vậy, Yên Mộ Vũ vốn sẽ không chú ý tới. Chỉ là ngẫu nhiên liếc qua một đoạn phim ngắn Hứa Vi Sương thủ vai, cái sự linh khí và thiên phú tràn ra màn hình ấy mới khiến Yên Mộ Vũ phải nhìn thêm một lần.

Nhưng giới giải trí này đâu thiếu cái gọi là thiên tài. Tìm được đúng vai diễn, gặp đúng đạo diễn, thì ai cũng có thể tạm thời trở thành “thiên tài” trong mắt công chúng.

Yên Mộ Vũ chỉ là lướt qua khó khăn lắm, đủ để cô đối chiếu được tên và diện mạo của Hứa Vi Sương.

Không nghĩ tới còn có thể tại quán bar gặp được, đối phương vẫn là dáng vẻ này.

Sự tiếp cận của Yên Mộ Vũ khiến Hứa Vi Sương dường như phát giác. Dù đã uống rất nhiều, nhưng cô vẫn còn giữ lại một tia cảnh giác. Ánh mắt nhìn về phía Yên Mộ Vũ tràn ngập sự đề phòng và lạnh lẽo.

Yên Mộ Vũ nhìn thấy ánh mắt cô thay đổi, cuối cùng cũng ngăn chặn được những ý nghĩ xấu xa trong lòng.

Cô gái trước mắt không phải con mồi của cô.

Nếu không phải người mà cô muốn, cô vốn nên trực tiếp tránh đi, chẳng cần quan tâm nhiều. Nhưng cô lại như bị ma xui quỷ khiến mà tiến đến gần đối phương, gỡ kính xuống, hoàn toàn để lộ gương mặt mình.

Khuôn mặt của Yên Mộ Vũ, trong giới này hẳn là ai cũng biết.

“Cô đến một mình sao?” Yên Mộ Vũ thu lại toàn bộ khí thế. Gương mặt cô trở nên ôn nhu, ẩn chứa nét tình tứ, nhỏ nhẹ hỏi cô gái.

Hứa Vi Sương chớp chớp mắt, nhìn rõ mặt Yên Mộ Vũ. Cô đã uống đến mức hơi mơ màng, nhưng vẫn hết sức cẩn trọng.

Cô đến một mình, nhưng lại nói: “Bạn em đi vệ sinh rồi.”

Nhưng cô còn quá mức ngây ngô, Yên Mộ Vũ vừa nghe liền biết cô đang nói dối.

Yên Mộ Vũ cũng không vạch trần. Ngón tay cô bất giác gõ nhẹ lên mặt bàn, ánh mắt liếc nhìn xung quanh và cả những kẻ đang quan sát từ góc tối.

“Vậy có lẽ cô nên cùng bạn bè về nhà đi.” Yên Mộ Vũ nói ra lời này, trong lòng vẫn cảm thấy mình đang xen vào việc người khác, nhưng cô đã thốt ra lời rồi, cũng tính toán chỉ nói đến đó.

Cô gái cho rằng đối phương sẽ phản bác, hoặc hoàn toàn lờ đi cô, giống như những người trước đây đã từ chối anh, nhưng không ngờ cô lại nâng ly rượu, đôi mắt say sưa nhìn chị một lúc, rồi đột nhiên gật đầu nói: "Được thôi."

Ánh mắt mơ màng, ẩn chứa chút bi thương, gương mặt tái nhợt vì rượu mà ửng hồng đôi chút, dáng vẻ hơi cúi đầu lại toát lên vẻ thuận theo một cách khó hiểu.