"Khụ khụ -" Hạ Thanh Dạ sặc một ngụm, mạnh mẽ đẩy Nhϊếp Trúc Ảnh ra, trong khoang miệng tràn đầy mùi mù tạt, mùi vị kia trong nháy mắt bao trùm khiến người ta tim đập nhanh, thậm chí muốn đắm chìm trong đó, xông thẳng vào cổ họng.
Cô chạy vào phòng bếp, muốn nôn ra, đến cuối cùng lại ma xui quỷ khiến đem bánh bao mù tạt có thể là do Nhϊếp Trúc Ảnh cắn nát, nuốt vào trong bụng, dạ dày trong nháy mắt nóng rát, phản ứng so với trước kia ăn ớt còn lớn hơn.
Lúc đầu gói mù tạt, là muốn nhìn người nào đó xấu mặt, xuống tay tự nhiên không chút lưu tình, kết quả, kết quả, kết quả bồi thường phu nhân lại lỗ đậm.
Nhϊếp Trúc Ảnh thì xoay người chạy vào toilet, lúc đi ngang qua Hạ Ngạn Bác, không hiểu sao lại nhìn đối phương một cái, tựa hồ kỳ quái vì sao đối phương lại giống như một khúc gỗ ở chỗ này, hoàn toàn không ý thức được vừa rồi mình làm một chuyện kinh thiên động địa cỡ nào.
Hạ Ngạn Bác nhéo nhéo nắm đấm, bước nhanh đến cửa phòng bếp nhìn thoáng qua tình huống của Hạ Thanh Dạ, kết quả miệng giật giật, không biết nên nói cái gì cho phải.
Hạ Thanh Dạ thu thập tâm tình tốt, bưng một nồi canh bách hợp đã hầm từ sớm ra, chống lại bộ dáng muốn nói lại thôi của Hạ Ngạn Bác, thần sắc ngưng trọng, nở nụ cười, "Anh, uống một chén, nhuận phổi."
Hạ Ngạn Bác nửa ngày mới lên tiếng, "Được."
Nhϊếp Trúc Ảnh từ toilet đi ra, vô cùng thản nhiên, nhìn thấy đồ ăn, lại điên cuồng chạy tới, tiến đến trước mặt Hạ Thanh Dạ, giống như một đứa trẻ, ngửi ngửi, "Ngon sao?"
Hạ Thanh Dạ thấy thần sắc cô không hề khác thường, không hiểu sao thở phào nhẹ nhõm, múc một chén cho cô, "Còn có chút nóng, ăn chậm thôi."
Hạ Ngạn Bác ở một bên nhìn hai người thành thạo nói chuyện với nhau, nhất cử nhất động đều lộ ra một cỗ khí tức ngọt ngào khiến anh không thể bỏ qua, lúc trước cho dù đã sớm làm tốt công tác xây dựng tâm lý, biết em gái mình thích phụ nữ, anh cũng không cảm thấy không được tự nhiên, nhưng vừa rồi tận mắt chứng kiến một phen, anh bỗng nhiên cảm thấy mình đồng ý để Nhϊếp Trúc Ảnh ở trong nhà, hình như là quyết định sai lầm, phảng phất đem em gái không cẩn thận đẩy vào ổ sói.
Cảm giác đầu tiên của anh đối với Nhϊếp Trúc Ảnh còn dừng lại ở ngày tham gia tiệc rượu, diện mạo tuy xinh đẹp, nhưng tính cách lại làm cho người ta không tiếp nhận được.
Cao ngạo, mắt cao hơn đầu, giống như cả thế giới nên đi vòng quanh cô.
Nếu Thanh Dạ lựa chọn ở cùng một chỗ với một người như vậy, đến cuối cùng vất vả vẫn là Thanh Dạ.
"Lần trước nghe Nhϊếp tiểu thư nói năm sau phải bay ra nước ngoài, đại khái là khi nào? Tôi để cho Tiểu Lý Tử chuẩn bị một phần lễ cho bác trai bác gái, đến lúc đó còn phải phiền Nhϊếp tiểu thư tự mình mang về."
Hạ Ngạn Bác uống canh bách hợp do em gái nấu, làm bộ lơ đãng hỏi một câu.
Lời này vừa nói ra, Hạ Thanh Dạ tay khẽ động, thìa va chạm lên chén, phát ra một tiếng động rất nhỏ. Nhϊếp Trúc Ảnh đem một chén canh bách hợp kia uống một cái sạch sẽ, "Tôi trước tiên thay mẹ cùng cha cảm tạ hậu lễ của Hạ tổng, tôi mùng ba hoặc mùng bốn liền đi, Hạ tổng, có cơ hội nói chuyện một chút hay không?"
Hạ Ngạn Bác đang định cùng Nhϊếp Trúc Ảnh lật bài, lời này vừa ý anh, "Được, nếu không ngại, chúng ta đi thư phòng?"
Hạ Thanh Dạ nhìn hai người lên lầu hai, trong lòng không hiểu sao sinh ra một tia tiếc hận mà cô cũng không hiểu lắm, cô chậm rãi uống hết bách hợp trong chén, sau đó quét dọn phòng bếp và đại sảnh, thấy cửa thư phòng còn đóng chặt, cô dứt khoát một mình nằm trên sô pha xem xuân văn.
Mặc dù ánh mắt nhìn chằm chằm vào TV, nhưng tâm tư lại bay rất xa.
Thư phòng.
Hạ Ngạn Bác đi thẳng vào vấn đề, "Nhϊếp tiểu thư, nơi này chỉ có hai chúng ta, về chuyện hôn ước, tôi muốn nghe ý kiến của cô."
Thái độ nói chuyện hợp tác tiêu chuẩn.
Nhϊếp Trúc Ảnh đứng từ trên cao nhìn Hạ Ngạn Bác ngồi trên ghế lão bản xoay quanh, cô đi về phía trước một bước, nghiêng người xuống, hai tay chống lên bàn, tà tà nở nụ cười, "Cuộc hôn ước này chỉ có cha mẹ tôi thừa nhận, tôi sẽ không thừa nhận, cũng không muốn thừa nhận, hơn nữa, nói thật, tôi không thích anh!"
"Trùng hợp, tôi đối với Nhϊếp tiểu thư cũng không có hứng thú." Hai người đối chọi gay gắt trong chốc lát, Nhϊếp Trúc Ảnh thấy anh như cố làm ra vẻ, liền xoay người rời đi.
Hạ Ngạn Bác đứng lên nói, "Nhϊếp tiểu thư, cho dù cô đi ra khỏi cánh cửa này, cũng không thay đổi được quyết định của cha và mẹ cô, cho dù chúng ta cách mười vạn tám ngàn dặm, bọn họ vẫn sẽ trói cô và tôi lại với nhau, chỉ cần có hôn ước bằng miệng kia, chúng ta cũng sẽ không tự do."
Hạ Ngạn Bác bản chất có quyền lực khống chế rất cao, luôn muốn nắm trong tay tất cả. Anh vô cùng bất mãn hôn ước được các trưởng bối định ra bằng miệng từ trên trời rơi xuống này.
Một câu nói đùa cùng một đôi khuyên tai huyết ngọc, muốn trói chặt hai người, quả thực chính là chuyện nực cười!
Lúc trước không có nhảy ra mà nói là muốn cho hai vị trưởng bối là bạn tốt của cha mẹ đã qua đời một cái mặt mũi, mà hiện tại Nhϊếp Trúc Ảnh không cẩn thận đυ.ng chạm đến điểm mấu chốt của anh, anh không thể nhìn mà không làm gì cả.
Nhϊếp Trúc Ảnh bước chân dừng lại.
Hạ Ngạn Bác lại nói, "Hơn nữa nhìn dáng vẻ của cô chính là từng phản kháng qua, chỉ là đều thất bại."
Nhϊếp Trúc Ảnh lúc này mới xoay người lại, cô không thể không thừa nhận Hạ Ngạn Bác còn có chút thông minh, "Nói thẳng, có biện pháp gì giúp tôi giải quyết vấn đề, cũng là giúp chính mình."
"Có một biện pháp không phải là biện pháp."
"Cái gì?"
Hạ Ngạn Bác chuyển động chiếc nhẫn trong tay một chút, "Trước tiên gạt cha mẹ cô, sau đó mỗi người trong thời gian ngắn nhất tìm được người mình thích, đến lúc đó, ván đã đóng thuyền, chúng ta đồng thời đề nghị giải trừ hôn ước, cha mẹ cô cho dù có muốn ngăn trở cũng không có khả năng."
Cái này gọi là tiền trảm hậu tấu.
Nhϊếp Trúc Ảnh vừa nghĩ tới tràng diện kia, cô hoài nghi cha cô lại muốn lên huyết áp cao, bất quá đến lúc đó cũng không phải là một mình cô kháng nghị, mà là bốn người, lực lượng đoàn kết lớn nha, cô chần chờ một chút, "Còn có cách nào khác không?"
"Cô đi nói giải trừ hôn ước với cha cô, có kết quả không?"
"Không có."
Từ khi ở tuổi tình cảm mơ hồ bị mẹ cô đánh vài lần, cô đã học cách kháng nghị, kháng nghị mười mấy năm, một chút hiệu quả cũng không có.
Hạ Ngạn Bác gõ gõ bàn, một câu kiên định, "Vậy thì cách này."
Nhϊếp Trúc Ảnh suy nghĩ một chút, trước mắt tựa hồ cũng chỉ có cách này mới có thể có tác dụng, cô hoặc Hạ Ngạn Bác một mình đi cùng cha mẹ cô đàm luận chuyện này, phỏng chừng đều sẽ vấp phải vách tường, "Được rồi."
Vì vậy, hai người đã đạt được một mục tiêu nhất trí trong cuộc hôn nhân tìm người yêu.
Ngày đầu tiên của năm mới, thời tiết mới.
Cả thành phố đều vô cùng yên tĩnh, trên cửa các nhà khắp nơi đều là chữ Phúc cùng màu đỏ thẫm, tràn ngập một cỗ hỉ khí.
Hạ Thanh Dạ vì phù hợp với hoàn cảnh, chọn một chiếc áo khoác cũng màu đỏ thẫm, vừa mới thức dậy đã nhận được một phong bao lì xì lớn, một lì xì thật dày, cô cười ngọt ngào, há mồm nói, "Cảm ơn anh, chúc mừng năm mới, chúc đại ca vạn sự như ý, sớm tìm được tình yêu đích thực."
Hạ Ngạn Bác nhìn khuôn mặt tươi cười của em gái, nhịn không được vươn tay sờ sờ cái đầu nhỏ của đối phương, "Chúc mừng năm mới, chúc Hạ Thanh Dạ nhà chúng ta càng ngày càng xinh đẹp, có thể tìm được một người thương em, yêu em, không để em chịu bất kỳ ủy khuất nào, cả đời hạnh phúc."
Hạ Ngạn Bác cũng chuẩn bị một cái cho Nhϊếp Trúc Ảnh.
Nhϊếp Trúc Ảnh không được tự nhiên tiếp nhận, "Chúc Hạ tổng một năm mới làm ăn phát đạt, mỹ nhân không ngừng."
"Khụ khụ khụ..." Hạ Ngạn Bác trực tiếp phun nước, lời cát từ năm mới này thật khiến người ta ăn không tiêu a!
Nhϊếp Trúc Ảnh cười ha ha, tiếng cười trong trẻo dễ nghe, phô trương tùy ý. Đây là lần đầu tiên cô ở Hạ gia lộ ra cảm xúc như vậy.
Ánh mắt hồ nghi của Hạ Thanh Dạ xoay quanh hai người một vòng, cô luôn cảm thấy trải qua một đêm ở chung, mối quan hệ giữa Hạ Ngạn Bác và Nhϊếp Trúc Ảnh dường như đã được hòa hoãn.
Hôm qua bởi vì đồng hồ sinh học đến, xem xuân văn liền trực tiếp ngủ trên sô pha, sáng nay tỉnh lại, trên người còn đắp chăn, cho nên căn bản cũng không biết hai người hôm qua tán gẫu đến khi nào. Bất quá nhìn hiệu quả, tựa hồ rất tốt.
"Sáng nay có lẽ có người đến chúc tết, đến lúc đó, Thanh Dạ vất vả hơn một chút."
"Biết rồi, anh."
Sáng sớm, Hạ Thanh Dạ bận rộn trong phòng bếp, một làn sóng khách đến, bưng trà rót nước, đưa hoa quả điểm tâm kẹo, chờ tiễn khách đợt thứ nhất, quét dọn một chút, lại nghênh đón đợt thứ hai, bận rộn giống như một con ong nhỏ.
Về phần Nhϊếp Trúc Ảnh, sau khi ăn sáng xong liền lên lầu, bắt đầu chuẩn bị các công việc liên quan đến phát sóng trực tiếp.
Chu Linh lo lắng gọi điện thoại, "Bên kia em đã chuẩn bị thỏa đáng chưa? Có nội dung livestream nào muốn tiết lộ trước một chút, để thu hút những fan nhỏ đang gầm gừ chờ đợi của em không?"
Nhϊếp Trúc Ảnh vắt chéo chân, trực tiếp đặt chân lên bàn, lựa chọn một vị trí tốt nhất cho Nhu Nhu đang bồi hồi bên cạnh, cô kẹp điện thoại di động vào bên tai, khẽ hừ một tiếng với người bên kia, "Tin tức livestream không phải đã sớm phát ra, chính là trả lời đề mục khóe miệng có phải là dấu hôn hay không còn chưa đủ thu hút sao? Đến lúc đó số người xem phát sóng trực tiếp vừa lên đến đỉnh, lập tức mở kênh."
Về chuyện Hạ Thanh Dạ cắn môi dưới cô lúc trước, bị các tài khoản blogger lớn lấy ra làm đề tài, cái gì mà mười người đàn ông mập mờ không rõ với Nhϊếp Trúc Ảnh, kiểm kê tình cảm trong quá khứ của Nhϊếp Trúc Ảnh, các loại phỏng đoán ác ý, scandal, lời đồn nhất thời ồn ào huyên náo.
Nếu như không phải cha cùng mẹ cô quá biết chọn thời gian đi ra mắt, cô đã sớm khoác áo giáp tự mình ra trận rồi!
Xé đám người có miệng không sạch đá về quê hết đi.
Con mẹ nó, tại sao cô không biết bạn trai của cô lại nhiều đến như vậy?
Công ty sau lưng Nhϊếp Trúc Ảnh thúc giục cô đăng lên một weibo, nói rằng chuyện này là hư cấu, hoàn toàn là ngoài ý muốn, hoặc là dùng tác phẩm mới đánh lạc hướng lực chú ý, nói là bởi vì trong phim cần vân vân và mây mây, bộ phận quan hệ công chúng đều đã xây dựng vài phương án.
Chu Linh bảo cô trả lời trên Weibo một chút, đừng để fan của cô lo lắng, kết quả Nhϊếp Trúc Ảnh liền trực tiếp đề cập đến livestream năm mới trên Weibo, trực tiếp giải quyết tất cả nghi hoặc của người hâm mộ.
Tính tình không theo lý mà ra bài này cũng khiến Chu Linh tan nát cõi lòng.
Bất quá hiệu quả của một câu nói lại càng tốt hơn nhiều so với một bài đăng, không trốn tránh, không lừa dối, không có chuyển đề tài nói tránh sang chuyện khác, mà là thản nhiên giải quyết vấn đề, có trời mới biết Nhϊếp Trúc Ảnh bởi vì lười biếng, đã rất lâu không cho những người hâm mộ của cô phúc lợi, vừa đúng lúc, làm cho chuyện kia mang theo vui vẻ ầm ĩ mà đón chào năm mới.
Không có gì đáng mong đợi hơn được đến gần thần tượng!
Chu Linh vẫn cảm thấy không yên tâm, "Em định giải thích vết cắn trên khóe miệng như thế nào?"
Nhϊếp Trúc Ảnh trong lòng sớm đã có một bộ quyết định, một bộ dáng không thèm để ý chút nào, ngữ khí nhẹ nhàng, "Nên như thế nào liền như thế đấy, chị thả lỏng đi."
Chu Linh hiện tại nếu biết Nhϊếp Trúc Ảnh sẽ tặng cô một phần đại lễ chào đón năm mới như vậy, phỏng chừng như thế nào cũng muốn phá hoại livestream, để cho livestream mở không được.
Thời gian phát sóng trực tiếp được ấn định vào lúc 9 giờ 18 phút, là một thời điểm tốt để khai máy, rất nhiều người hâm mộ cũng đã chờ mong, cầm điện thoại di động, lúc chín giờ sáng, bắt đầu đếm ngược nhìn chằm chằm thời gian từng phút một.
Những người lúc khuya bận đón giao thừa thậm chí còn đặt cho mình một đồng hồ báo thức, sợ mình ngủ rồi lại cứ như vậy ngủ quên.
Đối với họ, vào ngày đầu tiên của năm mới có thể giao lưu trực tiếp với thần tượng, ngay cả khi thần tượng không trả lời câu hỏi của họ, ngắm thôi cũng thấy may mắn!